Có những cuộc tình không muốn vào dĩ vãng
từ lúc em đi
sao lòng anh xao xuyến nhiêù
buồn mãi không nguôi
sao hình em như quanh quẩn
sâù vấn vương chi trăn trở mãi không nguôi
(quen tac gia)
Con thương
còn 2 năm nữa là hết trung học, bố phải rờì trường Phan-Bôi-Châu, vì không còn lớp cao hơn nữa, vào Saigon tiếp tục 2 năm cuối tại trường Pétrus-Ký .
Đây không phải là lần đâù bố sống xa gia đình. Đã nhiêù lần bố học xa nhà vì cứ 3-4 năm là ba của bố phải dờì nhà nhậm chức mới ở thành phố khác trong lúc bố vẫn còn học. Nhưng đây là lần đâù tiên bố ý thức được sự tự do .
Oh !!, không phải tự do theo ý nghĩa chính trị hay triết lý cá nhân . Lúc ấy, đơn giản đối với bố, tự do là không còn khó chịu bởi sự qúa quan tâm của mẹ
Bố ở 1 phòng thuê tại từng 3 trong 1 toà nhà cạnh ga xe lửa, xe đò và công viên nhỏ ở gần chợ Bến Thành . Bố hay ra ban công để quan sát nhịp sống rộn rịp 1 thành phố lớn
Vài ngày sau, 1 buổi chiêù, bổng dưng tim đập mạnh, tâm hồn ngẩn ngơ, tín hiệu độc đáo 1 tình cảm sắp đến, hay đúng hơn chợt đến, mà bố không thể và không muốn cản được, khi bố thấy nàng vào nhà.
Ngần ngại mãi, vài ngày sau bố mới dám hỏi chị gác cửa thi biết nàng tên T, Huyền T.
Dễ thương .
Dễ thương theo bố, không phải chỉ vì, nhưng cũng vì, sắc, duyên, nồng nàn, tế nhị và hồn nhiên .
Hồn nhiên ??
lúc đâù thấy không hẳn thế . Vì, từ ban công nhìn, bố cảm thấy T có vẻ đăm chiêu sau kính mát. Nhưng sau nầy, vẻ đăm chiêu biến mất khi gặp nhau, như sự đăm chiêu sợ hãi bố .
T cao hơn bố 1 tí với đôi giày cao gót . Oh, bố không thấp lắm đâu với 1m69, nhưng gót giầy T mặc dù cũng chỉ đủ cao để dáng đi như trong tấm tranh liêu trai nhưng lúc ban đâù vệc nầy cũng làm sự tự hào của bố xuống 1 tấc, Ouuupp, 1 nấc.
Có 1 điêù làm bố tiếc là sao ông Ngoại bố không gả Mẹ bố sớm vài năm, vì T có vẻ lớn hơn bố 2-3 tuổi . Bố không muốn T là chị, tuy bố hằng ao ước từ lâu có 1 chị để được chị giải thích làm thế nào có được người yêu. Không phải có người để bố yêu, việc nầy không thành vấn đề . Hay nói đúng hơn là vấn đề khi chỉ có 1 chiêù . Bố muốn chị dde63 hướng dẫn bố làm sao để có ngươì yêu bố . Lúc đó, không những bố ghét cô độc mà cả cô đơn
Ít khi nào T cườì và hình như mọi ngươì trong toà nhà đêù có vẻ lãnh đạm với T.
T đi cũng đủ nhanh để làn tóc thoáng bay trên bờ vai . Dáng đi thu hút cái nhìn ngươì khác, ít nhứt là của bố, đủ gây lơ đãng để quên mất khoảnh khắc thực tại . Đặc biệt là T luôn luôn mang kính đen ngoài đường, và chỉ gỡ ra khi vào nhà .
Sáng sớm bố đi học, đến mãi cuối chiều mới về . Bố dờì bàn học ra gần cửa sổ, gần balcon để tiện quan sát lúc T vào nhà .
Vưà thấy bóng T góc đường là bố phóng ngay đến cửa sau, đúng ra là cửa trước, vì đó là cửa vào nhà, đúng hơn là vào phòng bố .
Có lẽ, con gái rượu cho bố quá lẩn thẩn khi mất hồn, nhưng từ ngữ, và nhất là dấu, VN củng phức tạp như tình cảm, ít ai, sống trong nam như bố biết vị trí chính xác của nó.
Bố vội mở cửa ra và tất tả, không, tất cả mọi cử động trở thành chậm lai. Thản nhiên, bố từ từ đi xuống lâù, như tình cờ đi công việc. Để nhìn T gần hơn .
Mổi lần như vậy, nụ cười chớm nở thoáng trên môi T làm nghiêng ngả tâm hồn bố . Và đôi khi cả bố vì 2 bàn chân cứ muốn xoa nhau. Bố càng sung sướng khi thấy T chẳng cười với ai cả .
Đã bao tuần, nghĩ mãi đêm ngày, mà bố vẫn chưa tìm ra cách làm quen, dĩ nhiên là tự nhiên với T.
Đã bao tờ lịch xé đi và tuy tình cảm tăng theo cấp số hyperbolic nhưng quan hệ giữa bố và T vẫn giống tín hiệu con tim của pharaon
“Bưng giúp 2 bị đồ lên phòng chị được không ?”
Sững sờ
vì nghe giọng quen thuộc, bố ngửng đâù, khỏi cuốn truyện đang vưà đi vưà đọc, đâm ra ngẩn ngơ, lúng túng, rạo rực. Vì
Ngươì mơ….. trước mặt.
T với 3 bị đồ và 1 xách quàng trên vai . Bố lúng túng, không biết nói thế nào, vì bao câu chuẩn bị trước cho lúc gặp nhau biến đâu mất mặc dù đã được thực tập nhiêù lần, trước gương, trong phòng tắm, trên ban công, … cho có vẻ tự nhiên khi thực tập
Kéo cặp lên vai, ôm 2 bị đồ lững thững bố theo sau T mà lòng rạo rực .
“Em tên gì ?”
“Q”, bố cố gắng lắm mới tống được tên bố ra khỏi miệng. Bố muốn nói thêm, nhiêù, nhưng bế tắc, không từ nào chịu thóat ra .
“Vưà học về phài không ?”
bố chỉ còn cách gật đâù vì bộ óc đã gom hết sinh lực cho đôi mắt để ngắm, và không còn chút năng lực nào cho miệng hoạt đô.ng nữa
“em học lớp mấy”
Bố thấy đây là lần thứ 3 T thiết lập thứ tự với bố . Một hàng rào chiến thuật được T dựng lên . Bố muốn phản đối, nhưng thấy trong giọng nói có nét ân tình ấm cúng nên thôi, e làm T buồn. Hay nói đúng theo tâm lý là lúc nầy không phải là lúc áp dụng chiến tranh tâm lý leo hàng rào .
chẳng lẽ bố gật 2 cái sao . Tuy mất hồn, nhưng vẫn còn đủ lý trí để nhận làm như vậy thì khôi hài . Bố thấy nên giảm cường độ trong đôi mắt để trả lờì là tốt nhất
“đệ nhị”
T mơì bố vào uống nước . Dù trơì có sập, dù bố mẹ có đến thăm, dù ngày mai có thi, và dù nhà có cháy bố không thể bỏ lỡ cơ hội không dám mơ nầy được
T quê ở Cần Thợ. Từ bé đã trải qua bao gia đình nuôi trong xóm nhỏ. Sau vài năm, được bà sơ nuôị đến 15t, T về ở với mẹ. T không nói chuyện gì xảy ra sau đó.
Chị gác bảo là T hay đi làm ca-ve cho 1 vũ trường và đi học “gì đó” ban ngàỵ Lúc đó, bố chẳng biết ca-ve là gì, và đối với bố nghề nào cũng chẳng quan trọng. Chỉ có nụ cười T là đáng quan tâm
Bởi vì, thiếu gì ngươì làm nghề quan trọng mà họ đâu có quan tâm đến bố.
Từ khi đó, mỗi lần về là T mua cho bố 1 món quà . Khi gói xôi, khi bò bía, khi 1 cuốn truyện Tin-Tin.
“Có phải em rình trên ban công, và vội vã chạy xuống câù thang mổi khi T về ?”
Cục bò viên đang thoải mái xuống thình lình bị nghẹn, ngang họng. Bố đỏ mặt.
T nhoẻn miệng cườì.
Thích thú vừa bắt chẹt được, hay vi thấy bố đỏ mặt .
Tuy chữ chị đã biến đi từ lâu, nhưng chữ em vâñ sơ sơ`ra đó
“Q rất muốn có chị . Mặc dù T có thể là chị lý tưởng, nhưng bây giờ Q mong người ấy không phaỉ là T.
Q mong T là bạn, có thể rất thân. Nếu Q mong như vậy thì có đổi thay mối quan hệ giữa T và Q ?”
oooouuuffff,
ngay bố cũng không ngờ phản ứng nhanh như vậy và thể hiện được ấm ức từ 2 tuần nay,
2 tuần ????, 2 thế kỷ nay
“hiện nay T không có bạn. Và như Q, không có gia đình bên cạnh để cảm được cái ấm cúng vê đêm. Thế Q muốn T gọi là anh ? “
“Sao cũng được”
“chắc anh biết T hay đi làm ở vũ trường !, sao anh vẫn muốn quen với T ?”
“Q không biết cave là nghề gì. Có nhưñg ngươì bà con, làm những việc Q không ưa mà Q vẫn thương vì họ rất tốt với Q”
T kể cho bố biết cave là gì. Nhưñg khía cạnh hay những khó chịu của nghề. Và tình trạng nhiêù người quơ đũa. Nhưng T có muc đích, nên chỉ xem đây là quãng đường tạm.
Tối đó, T dẫn bố đến trước vũ trường ở đường Tự Do. Vũ trường Tự Do. Sau nầy mới biết là vũ trường của cha thằng bạn thân của bố.
Ngắm thế giới T, 1 chút sau, bố tần ngần
“Thôi, Q về. Nghề T không quan trong, miễn là T vẫn tốt”
từ lúc em đi
sao cuộc đơì thêm vắng sâù
nhìn mãi không thôi
ôi kỷ niệm đầy nhung nhớ
thoảng tiếng ai đây
như thì thầm qua tiếng gió
nhiêù lúc anh mơ
ngỡ bóng ngươì đứng đâu đây
…..
Từ lúc đó, thế giới bố chỉ còn có một mình T.
Không đúng hẳn như vây. Thế giới bố gồm có T và học .
T học thêm về kế toán . Thơì ấy, bố chẳng biết kế toán là gì . Chỉ biết là có những công ty dùng toán để tính sổ sách . Mà toán là “nghề” của bố . Và T hay nhờ bố giải thích vê toán . Nên bố chăm chỉ về toán nhiều hơn để có dịp giải thích cho T.
Nhưng khi bên T, Bố chỉ giảng như máy, mà đầu óc không tập trung được
Làm T hay phì cươì vì câu trả lời của bố không liên quan gì đến câu T hỏi
Mỗi chiêù, bố về sớm hơn, không la cà chơi với bạn như trước . Để cùng học ở phòng T . Để nhin T trang điểm, khoảng 9g tối, trước khi đi làm .
Những lúc ấy, nhìn T như nhìn một họa sĩ đang vẽ tranh . Lúc T kẻ mắt hay chải tóc là lúc tà áo trên tay rớt xuống khuỷu tay, mỗi lần như vậy là mỗi lần bố ngây ngất .
Mãi sau nầy, bố mới biết tại sao các họa sĩ hay nhiếp ảnh hay chụp các phụ nữ chải tóc hay trang điểm .
“anh muốn chải tóc cho T ?”
Lúng túng, có bao giờ bố chải tóc cho ai đâu . Ngập ngừng, nhưng sung sướng, bố cầm lược chải những làn tóc huyền và lóng lánh, trong lúc T nhìn bố qua gương .
Phòng T hay có tiếng hát bài “tình nghệ sĩ “, bản hát mà T thích, nhưng bố vẫn nghe được nhịp tim của mình, và hy vọng là T không nghe thấy .
“Sao anh hôì hộp như vậy ?, T có ăn thịt anh đâu “
Nghĩ ra cũng lạ lùng .
Mỗi khi mẹ bố bắt chợt bố việc gì thi bồ không mấy bằng lòng và hay gây sự hoặc chối mẹ .
Nhưng khi T bắt chợt bố, thì làm bố lúng túng, cười trừ, như 1 đứa bé đang len lén lấy kẹo mẹ cất kín và bị mẹ bắt chợt tại trận .
“chưa bao giờ Q chải đâù cho ai, nên Q không biết phải làm thế nào”
“chưa bao giờ T được ai chải đâù, anh chải thế nào cũng được”
….
Thăng Trầm
1/07/2005
con tiep