….
Lòng hân hoan, bố lên xe chạy theo Nghiã đến vũ trường Tự Do.
Trước khi du học, thằng bạn dẫn bố vào, tạm gọi là đãi bố trước khi du học, lúc ấy bố mới biết thế giới cave .
bố thấy thoang thoảng hương nhẹ … đâu đây
…….
……..
Mơ tới bên em, em tô quầng mắt
Em tôi ngập ngừng trong tấm áo nhung
Tung phấn hương yêu qua muôn lời hát
Bay tới bên em tới em thầm nhắc …..
(tns)
tiếng hát diù hồn bố ra khỏi thực tại . Bố chỉ muốn chuỗi thờì gian ngừng trôi. Để hiện tại không bao giờ đi vào kỷ niệm. Vì bố e là sau đó, kỷ niệm sẽ đi vào dĩ vãng
Mỗi lần như thế, sau khi T đi làm, bố ngôì thừ trong phòng của T. Mãi lâu, bố mới tập trung được vào sách, để học .
Trước đó, bố hay ngủ sớm . Nhưng về sau, bố hay đợi khi T về rôì bố mới trở lại phòng .
Đôi khi, T thức nhẹ bố, vi bố ngủ gật trên bàn :
“Anh muốn xuống nhà ăn chè ?”
một hôm……
- “tối nay anh có làm gì không ?”
- “chẳng có gì đặc biệt cả”
- “T nhờ anh một việc nhé, đến đón T”
- “có gì mà rào đón dữ vậy !!” .
T mỉm cươì, và bố thích thú, vì đây là một trong những lần hiếm có bố chẹt được T.
- “vì có 1 điêù kiện, anh phải trang diện như T muốn, và nên đi với anh Nghĩa”
bố sững sờ “sao lại đi với Nghĩa ?”
- “bí mật, T sẽ nói với anh sau”
Thế là T chỉ bố cách chải đâù và mặc đồ . Nhìn vào gương, hình bóng thư sinh nhường chổ cho dáng 1 “anh chị Câù Muối”.
12g khuya, Nghĩa lên phòng bố
-”sẵn sàng đi chưa”
Ngạc nghiên, người trước mặt bố không phải là Nghĩa mà bố đã biết . Nghĩa là anh họ của T. Làm bảo kê ở bến xe đò . Bình thường trông đã không thiện cảm mấy, bây giờ thấy còn ghê hơn . Bây giờ bố mới cảm giác biết “cô hồn” là gì . Thú thật, đã biết Nghĩa rôì nên bố không sợ mấy, vì Nghĩa có vẻ quí mến T. Vì, ai gặp Nghĩa trên đường về ban đêm, không đợi nó đòì chỉ cần Nghĩa nhìn là thấy phải đưa hết cả gì đang có .
Nghĩa trao cho bố 1 áo vải jean và 1 dây nịt đầy đinh bằng đồng .
-”tao không biết mầy làm gì mà con T mến mầy như vây. Thế giới của mầy và của nó không có gì giống nhau . Tao chưa thấy nó quyến luyến và chăm sóc ai như vậy cả . Mầy biết qúa khứ nó không ?”
- “T không nói, và Q cũng chẳng hỏi, vì không thấy quan trọng. Chỉ thấy hiện tại là đủ”
-”tao thấy mầy cũng không đến nỗi tệ, nhưng ..
- “cám ơn nhận xét của anh, có gì quan trọng mà anh phải rào đón như vậy”
- “con T long đong trong cuộc đơì, mặc dù trẻ, nhưng khổ nhiêù . Bây giờ nó đang cố vương lên . Tao chỉ sợ mối quan hệ với mầy làm nó khổ thêm . Thấy nó khổ là mầy nên đi ngay . Không thì đừng trách tao . Thật ra, tao không sợ mầy làm nó khổ, mặt khờ gái như vậy thì làm ai khổ được . Tao chỉ sợ gia đình mầy làm nó khổ thôi”
-”sao anh quan tâm đến T nhiêù như vậy”
- “nó là ngươì duy nhất nuôi tao và vẫn gửi liên hệ với tao, lúc tao ở tù”
một luồn gió lạnh khẽ lướt qua lưng bố .
Nghĩa chỉ 1 xe Push cho bố .
Ahhh, chiếc xe Push thờì đó so với xe máy, như xe porche thời nay với xe nhật . Xin mãi mà me không cho, chỉ cho vélo-solex. Vì lý do là nếu có xe Push, thì sẽ có bạn không tốt cho việc học .
Vũ trường nầy là của bố 1 đứa bạn thân, chủ hãng Thermo. Ông ta cũng là đại diện độc quyền cho Sony (hay Sanyo mà bố quên rồi). Ông ta rất giàu, nhưng sau 1975,bị kẹt lại, và khi vượt biên qua đến Pháp thì thành tay trắng.
-”mầy định làm thế nào với T”
- “tôi chẳng biết. Và T cũng chẳng hỏi . Sao anh hỏi như vậy ?”
- “Mầy có định du học như mấy đứa nhà giàu trốn quân dịch”
- “có thể, nhưng không phải để trốn quân dịch, mà để thực hiện một ước mơ . Và nhà tôi không nghèo, nhưng chẳng giàu”
-”Nếu T không muốn mầy đi, mầy vẫn đi ?”
Nghĩa nhìn thẳng vào mắt bố, đợi câu trả lơì
-”khi nào T hỏi, tôi sẽ suy nghĩ, kỷ, và trả lơì T”
Ngắm bố một lúc, đăm chiêu, Nghĩa thở ra, quay nhìn nơi khác, hút mạnh điếu thuốc làm đầu đei61u thuốc sáng rực lên, rồi búng mảnh thuốc xa ra. Không nói gì nữa
Ngôì đợi khoãng 15 phút thì thấy T ra, theo sau là 1 ngươì đứng tuổi, hói, có vẻ thương gia, cố níu tay T đi chậm lại.
-”anh đợi lâu chưa ?”
Ông ta chựng ngay lại, thả tay T và nhìn bọn bố. T vội đến leo lên yên sau, choàng tay qua hông và ngả đâù lên vai bố .
“Mình dẫn Nghĩa đi ăn mì vịt đi anh” …….
“sao anh thừ ra vậy ? giận T ?”
“Không, nhưng nếu Q biết trước, thì đỡ căng thẳng hơn”
Rồi T giải thích …
nhưng bố chẳng nhớ gì, vì rất giản dị, bố chẳng nghe gì nữa cả .
Chỉ thấy nụ cười bên khóe mắt, làn môi mấp máy, rúc rít cười có vẻ thú vị như vừa phát minh ra một trò chơi,
làm đâm đó, bố chẳng nhớ mình đã ăn gì .
….
Đây khách ly hương mấy thu vàng ấm
Nơi quán cô đơn mơ qua trùng sóng
Mơ tới bên em, em tô quầng mắt
Em tôi ngập ngừng trong tấm áo nhung
tiếng hát Trần Ngọc T Tuyền day dứt như từng gịot buồn nhỏ gịot trong hồn
gây man mác,
… gợn lên làn sóng vỗ nhẹ vào ký ức
Chưa là mùa thu
sao hôm nay thành phố sương mù
Chưa là mùa thu
sao mưa bay lạnh giá nơi nầy
Cho lòng còn say
cho hồn tê tái hạnh phúc cuối chân mây
Ân tình còn đây,
riêng người nơi ấy tựa cánh gió heo may …..
(NTM)
hồn đắm trong giọng hát T Tuyền, lẻ loi trên tầng thứ 6, cao nhất, của Majestic, nhìn dòng sông Saigòn, ký ức như cuộn băng trải dưới cánh phi cợ
Lòng nao nao
đã bao năm trôi qua rôì nhỉ .
Ga xe lửa đã nhường chổ cho công viên .
Bến xe đò biến đi để lại 1 bãi đậu xe, thưa thớt .
Toà nhà nhỏ bé ngày xưa đi vào dĩ vãng . Nhường lại chổ cho 1khách sạn đồ sộ, 5 sao
như hình ảnh phản chiếu trong nước sau khi cơn sóng gợn êm dịu lại .
Kỷ niệm từ từ hiện rõ ra .
“hôm qua mẹ anh có đến gặp T”
bố biết ngay một ngày nào đó chuyện gì phải đến, sẽ đến .
Bố chỉ thầm ước sao cho nó đến càng muộn càng tốt .
“Mẹ anh rất tốt với T. Qua cuộc trao đổi T nhận thấy T là cái neo của anh . Của giấc mơ anh đang ấp ủ . Thuyền không ra khơi thì có ngày thuyền nhớ, luyến tiếc gió đã qua.
Nếu T không để anh đi, thì chẳng bao giờ T biết thật là yêu hay không .
Cả anh lẫn T.
Anh nên đi. Rôì 1 ngày nào đó, gió mang anh trở lại
Định mệnh làm mình gặp nhau, nên để định mệnh đưa đẩy
…..
Nhoẻn miệng cườì buồn “Nếu còn nợ thì lo gì . bây giờ đâu như xưa . Nữa trái đất chỉ hơn 1 ngày chờ đợị”
ngập ngừng …
Văng vẳng trong ký ức, lời thì thầm của T mắt ướt nhìn thẳng bố
“nếu chỉ có duyên, thì T đã biết hạnh phúc là gì “
Bố thầm trách mình .
Ước mơ ngày xưa của bố là thành phi công . Vì thờì cuộc, giấc mơ ấy tạm lui bước, nhường chổ cho ước mơ lữ hành . Và du học là phương tiện.
Ước mơ trong tâm bố biến thành hoài bảo trong đôi mắt ngươì khác, trong gia đình, và nhất là T, lúc nào bố không biết .
Chỉ biết là T có lẽ cảm nhận như vậy, và như 1 số phụ nữ VN, đã quên mình để ngườì thân, không luyến tiếc hoài bảo
Từ khi đó, bố chẳng có tin T.
Mặc dù hỏi nhiêù người hay nhờ nhiều người quen ở VN dọ hỏi dùm .
Rôì 30 tháng 4 đến . Bao lông ngỗng Mỵ Châu có thể giúp bố tìm T bị xóa theo thờì gian.
Vừa xuống phi trường, là bố vội đến Rex. Nơi gần chốn xưa
Làn nước mưa mát đưa hồn bố vào kỷ niệm,
phố cũ ….
người xưa …
lược trên suối tóc .. .
Trên đường đến Rex, bố thấy Sàigon quá khác trong ký ức của bố .
Bố e ngươì xưa …..
Trong xe taxi, dù từ Rex đến nơi xưa không xa, nhưng bố vẫn lấy taxi, để cuốn film dĩ vãng không ngưng .
Ga xe lửa không còn nữa
Công viên đang xây (và hiện nay đang bị phá và nhường chổ cho 1 trung tâm thương mại lớn)
Nhìn nơi xưa, chổ toà nhà kết tụ những kỷ niệm, bố biết là dĩ vãng đã chìm hẳn vào ký ức
Con thương
Cuộc đơì không hẳn chỉ có hoa hồng . Cuộc tình thơ mộng không hẳn chỉ là 1 truyện trong sách
Hoa ngọc lan chỉ thoát hương quyến rũ về đêm .
Hoa sen vương lên từ nơi mà những cây khác khó sống
Và, có những giấc mơ sẽ không bao giờ thành hiện thực, khi thời gian chen vào . Thời gian và nhất là bối cảnh sẽ tạo ra 2 giấc mơ
… song song
và chuỗi thời gian, như giấc mơ, không chảy ngược
Con thương,
khi có nhiêù giấc mơ, con nên chọn cái nào tha thiết nhất. Đừng để giấc mơ ngoài tầm mắt, về sau .
Để tránh những lúc, như bố, chỉ còn dĩ vãng
…
tiếng hát TNTT vẫn vọng trong lòng bố
…..
sao còn muà thu
mây hoang vu
………….. buồn nhớ vai gầy
sao còn muà thu
cho tim anh
……………. sâù lắng dâng đầy
em về bên đó
nghe mưa rơi rơi
…………… có nhớ một ngươì
anh nơi đây
nhớ mãi nụ cười
kỷ niệm khó phai
theo năm tháng ….. khôn nguôi
(NTM)
Thăng Trầm
12/07/2005