Trong 1 buổi họp, vài bác sĩ to nhỏ việc bác sĩ Trọng, trưởng ban tổ chức bệnh viện Chợ Rẩy thích văn hóa phong bì
Báo chí phản ảnh việc bác sĩ có “văn hóa phong bì” khi tiếp bệnh nhân.
Bác sĩ Trọng thì không. Không phải bs Trọng không thích văn hóa phong bì. Bs Trọng hình như chỉ thích văn hóa phong bì từ đồng nghiệp. Một cách trả thù cho dân ?
Những tiếng nhỏ to từ các bs cần phải có chữ ký bs Trọng để có hợp đồng là bs có nguyên tắc “không phong bì, không ký”.
Thông thường, các bs muốn vào làm bệnh viện thì trước tiên là làm không lương. Làm không lương thì làm bao lâu cũng được. Nhưng nếu muốn có lương, thì phải có hợp đồng, muốn có hợp đồng thì phải có chữ ký bs Trọng. Dù có giấy đề nghị của GĐ, của các quan chức bs khác, nhưng không có chữ ký bs Trọng, thì cũng không có HĐ. Bs Trọng hình như không bao giờ làm việc không lộc. Nên muốn có chữ ký, theo chuyện lề trái của các bs trẻ, thì phải biết điều với bs Trọng. Sự biết điều nầy theo các bs Chợ Rẫy là ít nhất 20 tr.
Những người có HĐ mấy năm nay, đều bảo “phải vậy” mới được.
Nếu chi một số tiền lớn, 20tr. mà nhận được lương cao thì đáng công. Đàng nầy, lương chính thức theo nghị định là 1,9tr/tháng. Cộng với tiền bệnh viện bù đắp, thu nhập của bs có thể đến 3 hay 4tr/tháng.
Như vậy, nếu chuyện lề trái của các bs bv Chợ Rẫy đúng thực tế, bản giá của bs Trọng là 6 tháng lương của bs trẻ.
câu hỏi nên được đặt ra “nếu chuyện bs Trọng là thật, thì phong bì từ đâu làm lương y thiếu lương tâm và đầy lương lẹo: từ bệnh nhân hay từ đồng nghiệp ? “