Chuyện là ông giám đốc bảo tàng thấy mọi người kinh doanh ghê quá, doanh thu nườm nượp, mà ông ta thì chẳng có gì( thời đó, vì bây giờ ông đã hưu).
Bởi vì bảo tàng “bác” ngoài việc thu thập, kiếm lại 200 đôi dép râu, mấy hiện vật của “bác” thì chẳng có gì để có gì nữa. Không đầu vào thì cũng không đầu vô.
Cuộc sống ông gd thanh đạm, và thanh liêm đến chán phèo. Nhất là khi thấy các đồng chí anh em từ vô sản lần lần lên đại gia hay tư bản.
Đó là thành tựu cách mạng. Sau 75, thành tựu cách mạng trên đường nam ra bắc chở 3 loại hàng hóa biểu tượng: cầu tiêu ngồi mông thay thế cầu xí bẹt(ngồi chân); radio TV và các xa xí phẩm như đường, bột ngọt, dầu mỡ, v.v.
Ông gd bóp trán suy nghĩ làm cách nào nâng cuộc sống cho xứng đáng với các đồng chí khác. Lâu lâu, ông gd cũng được mời đi ăn và nhậu. Các đồng chí từ xa, từ tỉnh, lên thành phồ đều phải làm bổn phận viếng thăm “bác”. Cuộc viếng thăm kéo dài vài phút, và sau đó, vài d/c nể tình, mời ông gd đi ăn.
Lương gd thì 3 cọc, 3 đông, đi xe đạp ọc ẹt, đâu có thể ở nhà sang, xe máy. Nghĩ mãi, ông gd không biết làm gì để kinh doanh, để kiếm ra tiền. Một hôm, đi ngang 1 trụ sở, bổng nhiên ông gd thấy tượng bác. Có lẽ bác thương người cần cù chăm sóc uy tín mình bao năm nay, nên ông gd nẩy ra ý tưởng độc đáo.
Vội vàng về cơ sở, lấy giấy bút ra, ông gd làm tờ trình cho bộ chính trị. Ông gd lý luận là theo quan sát của ông, tượng bác, hiện nay để tại các công sở, bằng thạch cao, nên dể bắt bụi, dể dơ và dể vỡ khi rớt. Như vậy, bác không được kính trọng. Phải làm sao để tượng bác được hoành tráng, đẹp mắt, v.v. thì mới xứng đáng với sự tôn trọng bác.
Và ông gd xin chủ trương bộ chính trị, giao cho bảo tàng nghiên cứu và thực hành việc làm tượng bác bằng đồng.
Bộ chính trị thấy rất chí lý, vội duyệt chủ trương và ông gd bắt đầu giai đọan 2
Đoàn bảo tàng đi TQ nghiên cứu nghệ thuật đúc đồng, mua khuôn. Và thương thuyết mua khuôn. TQ đòi 10000$, sau thương thuyết, đồng ý bán cho đồng chí anh/em 5000$. Ông gd vay mượn 4000$ và xuất túi 1000$ để mua khuôn. Về VN, hỏi thêm cách đúc đồng từ những nghệ nhân, và tượng đầu tiên được đức.
Nhưng không thành công, nứt và nhiều nơi bị bể. Mày mò tìm hiểu, ông gd đúc được tượng thứ nhì, thành công. Vội vàng, ông gd cho nhân viên đánh bóng, lau chùi.
Có sản phẩm ưng ý, ông gd suy nghĩ phải làm sao gây ấn tượng cho BCT. Bóp trán mãi, tham khảo các đồng chí khác, ông gd nghĩ được ra cách gây bất ngờ. Ngày đem tượng ra trình cho BCT, ông gd lấy giấy lụa gói cẩn thận, đem tượng ra họi trường, lót thảm, kê bục, để tượng bác lên, và dĩ nhiên là không thiếu ho.
BCT thấy dưới ánh đèn, bác sáng ngời, như soi đường đi đến thiên đường. Thế là BCT ủy quyền cho bảo tàng độc quyền trách nhiệm việc đúc tượng bác cho các cơ sở nhà nước và những nơi ái mộ bác.
Không có cơ quan nào thẩm định chất lượng, giá, v.v. Ông gd đốc hoàn toàn trách nhiệm từ việc sản xuất đến tiêu thụ.
Nhân viên bảo tàng làm việc hết hơi mà không có đủ tượng để bán. Bán rẻ thì không xứng đáng với uy tín bác. Nên bảo tàng bán bao nhiêu, thì các co quan mua bấy nhiêu. Ai dám mà cả tượng bác. nhân viên các cơ quan mua tượng nườm nượp. Mối quan hệ của ông gd càng ngày càng rộng ra, càng cao hơn. Phải có mối quan hệ với gd mới mua được sớm và đẹp. Nếu không, phải nằm trên danh sách chờ.
Nhân viên mua tượng phải đem xe đến chở bác. Xe con càng xịn, lòng yêu bác càng cao, và phương tiện đi thăm viếng gia đình/ anh em sau hay truoc do càng giúp uy tín đồng chí mua tượng phát uy.
Cũng có vài đồng chí đem xe máy, mua tượng và cột tượng sau xe để chở bác đi. Nhưng dân thấy, các đ/c khác thấy, vội la toáng lên “mầy thắt cổ bác đấy à? “. Thế là đ/c mua tượng lại phải tháo ra, tìm thuê xe con để chở bác đi.
Một thời gian sau phấn đấu, ông gd tự nhiên có vài nhà hoành tráng không kém tượng bác, đi xe hơi và giao du không mặc cảm với bạn bè. Và nhân viên cũng vậy.
Nghe đâu là có người đề nghị Harvard cho ông gd 2 bằng: TS về ý tưởng độc đáo kinh doanh trong thời kinh tế khó khăn và TS về marketing.
Và bây giờ, ông gd hưu, thưởng thức thành quả đạt được sau những năm vất vã.
lần tới: cục gạch của bác
(chuyện kể bởi 1 chuyên gia con gia đình lý lịch)