có giỏi, thử dịch 2 câu nầy ra tiếng việt xem
“…hai đứa con ông Bảy bựa qua ngầy lộn rồi lôi giau từ trong chờn ra trữa cươi đập chắc, một đứa bể mỏ, một đứa u trốt. Mạ hắn can không được, đứng trữa cươi la làng như quạ quạ bẻ bắp” …
Và cứ lắng nghe mấy O Hue, khi đoc post nầy, chắc chắn mấy O sẽ nói “thằng nớ ăn nói tào lao xịt bộp . .. .”
Ngày xưa Ngô Đình Diệm, gốc Huế, chỉ nói tiếng Huế trong nhà, hay với người thân
nhưng nơi công cộng, hay đọc diễn văn, NDD bao giờ cũng nói tiếng Nam, nghĩa là tiếng việt
Người Bắc, di dân vào Nam, ở cả hơn 50 năm, vẫn còn nói giọng bắc
hôm Noel, nghe 1 cô, sinh trong Nam, gia đình Bắc, qua Texas cả mấy chục năm, vẫn còn giọng bắc.
và dân Nam, dù có đi tắm nắng như maroc, có ăn chéese đến hàng xóm nghe mùi chịu không nổi (trong vai trường hợp, không phải vì cheesese mà vì dan ong theo thói quen, chỉ tắm lúc sinh nhật thôi) có xa quê hàng trăm năm, vẫn nói giọng nam
Vì sao?
vì dân bắc không cần đổi tiếng hay giọng, và dân nam cũng vậy, vì khi họ nói, người nghe hiểu
Nhưng dân ở Huế, thường khi rời huế, nhất là khi ra khỏi thành nội, thì không sớm thì muộn cũng sẽ nói tiếng việt
VÌ TIẾNG HUẾ, ĐỐI VỚI NGƯỜI VIỆT, LÀ 1 NGỌAI NGỮ
khi nào dân Huế ngồi với nhau, thì nói tiếng “ngoại ngữ” , nhưng khi nói với dân từ bắc hay Nam, thì dân Huế đổi ra tiếng việt
dân Bắc bắt chước nói giọng Nam thi hay bị lơ lớ, cũng như dân nam nói giọng bắc
Cứ nghe các ca sĩ sau khi hát, hay hét, rồi nói giọng Nam, để nhập đề cho bài sau, thì thấy vô duyên chi lạ
Nhưng dân Huế, bắt chước, nói tiếng việt với giọng bắc hay nam thì hay chi la. Khi mô tê răng rứa mất đi rồi thì cô huế nói tiếng bắc hay nam, như người bắc hay nam, tóm lại là người việt, thì mình cứ nghỉ là cô ấy là dân việt thật sự …..
” gái Huế cũng khó ưa không kém ” co’ nguoi no’i nhu vay
O Huế khó chịu khi O huế xổ nho
không phải vì nhức óc. Vì không thể hiểu O nói gì.
Khó chịu vì quá dài, thế thôi.
thí dụ như 1 bà mẹ “khuyên con gái”, khi thấy ai cua con bà ta
“Thằng ni ăn nói chẵn chẵn, điêu toa, ấy chi mô, huyên thuyên tịnh đế bắt chết, thứ đồ ba cha tám mẹ ba đàng ba sá đá cá lăn dưa trong lúc con đẹp như tiên sa rồng lộn (sic) đúng nhà gia giáo đi nhai đứng ngậm ngồi cười, v.v……)
vi` không hiểu gì cả, nên đâu có bực
cũng giống như trong chuyện mất gà , 1 mệ chửi đổng
“Bây ăn chi mà ăn ác nhơn ác nghiệt. Bây ăn bằng nồi đồng, bây ăn bằng nồi đất, bây ăn lật đật, bây ăn ban đêm bữa túi. Bây ăn cho chồng bây sợ, cho con bây kinh, bây ăn cho ngã miếu sụp đình, cho mồ cha bây chết hết để một mình bây ngồi đó bây ăn. Đồ cái quân ăn chó cả lông, ăn hồng cả hột…. “
Co’ ai hiểu gì không ?
Còn việc O huế khó chịu không thì thật sự ra mà nói, vì dân Quãng mấy đời mê O huế nên đã có gen mê O huế rồi, thành ra không thấy khó chịu vì O huế lắm
mưa Huế
kể cho nghe : 2004, toi ở Hội An 1 tháng, tháng 11, và tin hay không, mưa gần hết 29 ngày
vào HA thì xắng quần lội nc (đường bị ngắt quảng vì ngập) ở ks thì nhìn vào HA thì mù mịt, nhìn ra bien thì mịt mù
Nhưng ở Quãng, thì mưa rồi dừng, rồi mưa, rồi dừng
cứ thế ngày nầy qa ngày khác
mu’a Huế thì không to, không nhỏ, cứ rỉ rã như đay nghiến của O, đúng hơn là mụ, cả ngày và nhất là cả đêm 
đây
để thưởng thức “mưa Huế”
” Mưa Huế, giọt nhớ, giọt thương…
Ai đó đã nói rất đúng rằng đến Huế mà chưa được thăm lăng tẩm Hoàng cung thì coi như chưa đến Huế. Tôi vẫn muốn nói thêm: đến Huế mà chưa được dong duỗi trên các con đường để tắm mình trong những cơn mưa rả rích, dìu dịu, lâm thâm thì cũng coi như chưa một lần đến Huế.
Kéo dài suốt từ tháng 9 âm lịch cho đến Tết, mưa Huế dai dẳng trùm lên cả mùa thu và mùa đông của xứ sở này.
Tự xa xưa, người dân chốn kinh thành đã cảm về mưa Huế trong âm thanh sầm sịch của biển đông gọi gió, trong tiếng rơi nặng hạt đe doạ con nước tràn bờ:
“Sóng sầm sịch lưng chừng ngoài bể bắc
Hạt mưa tình rỉ rắc chốn hàng hiên
Muốn làm lơ đi mà ngủ cho yên
Sợ mưa già nước ngập, biết tựa con thuyền nơi mô!”
(Dân Ca Thừa Thiên)
Duyên dáng, nũng nịu, người dân Huế tự xưa âu yếm gọi hạt mưa xứ mình là “hạt mưa tình”. Cũng như cô gái Huế, mỗi mùa đi qua, mưa Huế gọi về những giọt nhớ, giọt thương, nhẹ nhàng và sâu lắng, trầm tư tựa như nét duyên thầm, nghe như tiếng dạ thưa ngọt lịm… Người Huế yêu vô cùng đất trời, thành quách; người Huế nhớ vô cùng hạt lệ trời ban…
Một người Huế, sống xa quê, một lần so sánh: hạt mưa Huế vừa nặng, vừa sâu, từ từ, chầm chậm, trong khi đó cơn mưa Sài Gòn rộ lên rồi tắt làm người ta chưa kịp nhận ra độ nặng nhẹ của giọt mưa: Mừa xứ Bắc thì phơi phới bay, thiếu đi độ nặng, độ dày. Huế vào mùa mưa, đất trời tắm mình trong muôn ngàn hạt dong. Có lẽ, gọi mưa Huế bằng giọt mới đúng hơn. “Giọt Huế”- tặng phẩm tạo hoá ban cho để muôn đời cố đô nâng niu, thương nhớ…
Con người- thiên nhiên hài hoà, quyến rủ. Ai đó nói rằng thiên nhiên là một phần của tâm hồn con người, là nơi trú ngụ của những trái tim đa cảm và thanh cao. Vậy thì mưa Huế là một phần của tâm hồn Huế vậy! Nghe trong mưa tiếng nói của nỗi niềm. Ôi da diết.
Đâu chỉ có lửng lơ chuông chiều, đâu chỉ có thành quách cổ kính, mưa Huế níu giữ bước chân ai một sớm một chiều… Giọt mưa dệt thành giọt nhớ để cho ai chẳng nỡ ra về.
Nghe trong mưa lời thì thào của gió của mây. Cửa bước chân lãng du phiêu bồng nơi bến vắng. Nét Huế gọi về trong mỗi tiếng mưa rơi.
Tôi lặng bước giữa chiều mưa xứ Huế
Con đường gầy, đơn chiếc bóng tôi đi
Gió chiều nay quên lạnh phải chăng vì
Lòng cứ ngỡ từ xa anh sẽ đến…
(Huế chiều mưa- Linh Chi)
Bởi “nỗi niềm chi rứa” nên thành Huế mới phủ trắng một màu mưa để cho đất trời đượm buồn man mác. Thấp thoáng bên hiên nhà, con người xứ Huế vốn đã ít lời nay lại lại càng lặng lẽ hơn. Gởi vào trong “giọt nhớ, giọt thương” những chuỗi ngày thơ dại để giấu trong nốt nhạc rỉ rắc cho bao kỷ niệm mến yêu mãi đong đầy:
“Mẹ đưa con về thăm ngoại chiều mưa
Ôm cháu vào lòng, ngoại bảo:Giọt thương của ngoại
Giờ nhìn nước mắt rơi dài theo máng xối
Trên mái nhà là giọt nhớ của ai…”
(Hải Bằng)
Xa Huế từ tuổi ấu thơ, cơn mưa Huế đã đưa Hải Bằng về với ngoại để được nũng nịu, để sống lại những giây phút hạnh phúc, sum vầy. Và anh gọi mưa Huế là “nước mắt rơi dài”, rồi “giọt nhớ của ai”. Con Nguyễn Loan thì lại trở về trong mùa Huế mưa nghiêng, để “Tình ai giăng lưới che hờ. Tóc mưa xõa kín đôi bờ sông đêm”.
Mưa Huế sao nghe da diết quá! Những hạt mưa như cởi mọi u buồn, gắn kết những người con xứ Huế, níu kéo tâm hồn những người đi xa. Giọt thương, giọt nhớ, giọt lệ… mỗi giọt mưa Huế gắn với cuộc sống, tình yêu của mỗi con người, “trận mưa nào cũng đọng giọt tâm tư” (Hải Bằng). Có sống với Huế, với mùa mưa mới thấm thía để khi đi xa lại ” thèm” chút mưa trên “đất mẹ”. Hãy chia sẽ nỗi nhớ rất đỗi dễ thương mà có sức nặng đến se lòng của Hồ Đắc Thiếu Anh để yêu hơn mảnh đất này:
“Khi mô anh về thăm Huế xưa
Nhớ gói giùm em một chút mưa
Gói thêm mớ lạnh từ chân tóc
Buốt thấu buồng tim vẫn chưa bưa
Thôi thì:
Hẹn Huế mùa sau sẽ về thăm
Thăm từng cái lạnh dấu trong chăn
Nghe mưa rả rích trong đêm vắng
Để nhớ vô cùng những tháng năm”
(Hồ Đắc Thiếu Anh)
Gọi về trên từng góc phố, hàng cây, mưa làm cho những đền đài thành quách cố đô vốn đã bàng bạc màu thời gian nay lại phủ thêm một màu rêu phong cổ kính. Dường như mưa đang gọi quá khứ về cho những di tích xưa… để ngàn năm con nâng niu, gìn giữ…
“Chiều ni xứ Huế dầm mưa
Sen gia đôi cụm lưa thưa mặt hồ
Một người biền biệt nơi mô
Hoàng thành trầm lặng, cố đô não nùng.”
(Xưa Huế chiều mưa- Mai Văn Hoan)
“Trầm lặng” để lắng sâu, cất giữ mãi cõi lòng, để nghe bâng khuân, xao xuyến, nghe dìu dịu, rưng rưng cho mỗi giọt nhớ, giọt thương…
Mỗi mùa mưa về, mệ tôi hái khế xuống dầm để nấu canh trong mùa lụt. Khế dầm nước mưa nấu canh cá lóc sẽ ngọt hơn nhiều so với khế hái từ cây. Ông thì vội vã đem áo quần ra giặt, ông cười hiền “áo trắng lắm con ơi”… Tần tảo trên vai đòn gánh dẻo, cô gái Huế xõa tóc thề gánh hàng đến chợ, nghe trong tiếng mưa rơi bước chân duyên gánh cả cơn mưa đất trời đến chợ, tạo nét Huế thầm gom nỗi nhớ mùa đông. Giọt Huế- giọt mưa, giọt bền bỉ, dẻo dai, giọt trong mắt mẹ, mắt bà, giọt vai gầy, giọt duyên thầm của em… Thương lắm ơi mưa Huế, giọt thương, giọt yêu… “
Trích “Mưa Huế” (Trần Văn Toản)
có những đặc trưng mà xứ VN không có, hay tìm đỏ mắt cũng không ra
thứ 1, tên con gái dài lê thê. Càng đến gần Thành Nội để cua con gái, thì tên càng dài. Trong thành nội thì tên dài nhất : Công Tằng tôn nữ thị Lê Thê
Nếu chẳng may, mẹ cô ta là 1 phụ nữ không theo 3 tòng, thì kể như nổi nhứt đẩu của bạn tăng thêm 1 bực
1 cô trong 1 bài nổi về Huế có tên Công tằng Tôn nữ Nguyễn thị Bạch Dương
trong tên của O huế, ai tinh ý, có thể đọc cả gia phả cô ta
Nhiều người không dám lấy hay không lấy được O Huế vì cái tên : thử hỏi, ra Western Union, chuyễn tiền về cho O huế trên, thì chổ đâu mà điền tên
Không tiền… hông tình
Nếu qua được ải về tên họ, đâu hết nhưng chuyện bi thương
Muốn lấy O huế, làm gì cũng phải qua ải thứ 2 là…
chính mẹ O sẽ xem qua loa tướng của chàng trai
Chàng trai mà có 1 nút ruồi thì kể như đời(tình) tàn. Nếu nút ruối nằm trên mũi, thì đời sắp rụi, và nếu nút ruồi trên sóng mũi thì đời tiêu
Nếu tai mà nhỏ thì mẹ O sẽ xem kẻ tiêu nhân. Tai to thì là ại nhân, có thể cứu vãng vài nút ruồi
TG
Chào tác giả,
Tôi là người Huế. Chẳng biết có nên hay ko khi viết trả lời bài của anh (chị). Xin hỏi tác giả là người xứ nào, đã ở Huế chưa, đã đến những vùng đất khác của Tổ quốc chưa?
Tôi được may mắn là học về ngành du lịch nên đi cũng khá nhiều và tiếp xúc với nhiều tiếng địa phương khác nhau. Tôi xin khẳng định 1 điều là người Việt ở đâu hay nói tiếng địa phương gì thì cũng là người Việt cả thôi.
Đúng là người Hà Nội nói tiếng Việt chuẩn nhưng để từ đó suy ra chỉ có người Hà Nội là người Việt thì e khập khiễng.
Đừng võ đoán, áp đặt. Tác giả nên tiếp xúc với những con người nơi đó rồi mới nhận xét, đừng qua loa, nghe mấy câu ko hiểu rồi vu bừa. Đúng thiệt bài này là “tào lao xịt bột”.
Không hiểu sao tôi lại thừa hơi đến thế…
toi den Hue nhieu lan. Tuy cach nhin cua ban sau khi doc. Cach nhin cua ban khong giong toi
ban co trinh do rat cao ve van hoa hue. noi chung cai gi ma dac biet nhat o viet nam (do~m thui’) la hue. nuoc mat nha tan cung vi trieu dinh hue la trieu dinh cha~nh nhat, bat tai nhat, tan bao nhat, …, dac biet la he`n nhat, vi dang nuoc cho ngoai xam, lu~ ban nuoc la tu hue, hihi. bon bai tran.
nay ban an noi cho doan hoan nhe .minh la nguoi o hue nghe bạn nói vậy thì ai mà không tức .ví dụ như bạn ở hà nội mà mình nói người hà nội là chó không fải là người thì bạn nghĩ như thế nào
ban nen doc ky thi se hieu la y ban hieu bay gio khong dung nhu y toi viet
Nếu muốn xét là người việt hay ko? thì cần xét nhiều khía cạnh. Nếu bạn là người Bắc hay Nam nhưng có tâm địa phản động thì hỏi có xứng làm người Việt ko? Nếu những dân tộc Mường + H’Mông nói tiếng dân tộc thì có xem là người Việt ko? 1 Đất nước có thể có nhiều thứ tiếng, có nhiều dân tộc. Không thể chỉ xét vào khía cạnh ngôn ngữ. nếu bạn nghe tiếng huế không hiểu thì chỉ tự trách mình quá ngu si hehe thiếu hiểu biết
troi …. chang biet gi ve hue het ma cung noi…. the da yeu ai con gai hue chua ma noi vay….
co yeu, moi biet va viet chu”
dit me khong biet j ve hue thi bien me ca dy
Nói chuyện với những người kém hiểu biết thật tốn công vô ích, ai muốn nói hay đề cập đến một vấn đề gì thì phải có hiểu biết tối thiểu chứ! Xin lỗi vì nói bạn “ngu si” nhưng đúng như vậy. Tôi là người Quảng Ninh nhưng khi nghe bạn nói về Huế thật bất bình. Tôi đã đến Huế 2 lần (hơn bạn đúng không) về nhà học tiếp đi.