Nắng qua mắt buồn , lòng hoa bướm say
Lối em đi về trời không có mây
Đường đi suốt mùa nắng lên thắp đầy …….
6g sáng nay, nghe tiếng trống xập xềnh đánh nhịp bài hát nầy, tiếng kèn trầm bổng của bài Hạ Trắng thì sau vài giây là biết ngay là có đám tang đang diễn hành trên trung tâm Q1
Sáng nay trời âm u. Cái âm u dư thừa của dám mưa còn lại tối hôm qua. Mưa cuối mùa
Như vậy gọi nắng sáng nay là đúng, cho vui, cho ấm lòng
Nhưng 1 dàn âm nhạc, kiểu New Orleans, tiễn 1 người VN về tổ tiên, với 1 tác phẩm của TCS viết về tình yêu khắc khoải thì là 1 chuyện lạ
Gọi nắng cho cơn mê chiều nhiều hoa trắng bay
Cho tay em dài gầy thêm nắng mai
Bước chân em về nào anh có hay
Gọi em cho nắng chết trên sông dài.
Trừ khi, người người chết là 1 cô gái, và dàn nhạc nói lên nảo lòng chàng trai
Thôi xin ơn đời trong cơn mê này gọi mùa thu tới
Tôi đưa em về chân em bước nhẹ trời buồn gió cao
Đời xin có nhau dài cho mãi sau nắng không gọi sầu
Áo xưa dù nhàu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau
Chầm chậm tiếng kèn trống xa lần, tiếng kèn dần dần tắt, chỉ còn nhịp trống điểm âm hưởng tác phẩm TCS
Gọi nắng cho tóc em cài loài hoa nắng rơi
Nắng đưa em về miền cao gió bay
Áo em bây giờ mờ xa nẻo mây
Gọi tên em mãi suốt cơn mê này.
Có lẻ TCS nơi xa, mỉm cười khi thấy tác phẩm của mình có sàn diễn là đường phố, với dàn nhạc không trên sân khấu, mà trước xe tang
.