Ðợi em ở mãi con đê đầu làng
Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng
áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!…
không, không phải Lt than khi gặp màng mặc áo dài không có khuy
Thơ nầy của Nguyễn Bính, Chân Quê
nhưng Lt thích nhất là
…Có phải em mang trên áo bay
hai phần gió thổi một phần mây
hay là em gói mây trong áo
rồi thở cho làn áo trắng bay ? …
chính Nguyên Sa trong Tương Tư mới diễn tả được nỗi lòng 30 triệu chàng trai VN
tất cả các y phục phụ nữ trên thế giới đều có thể che dấu khuyết điểm , nhưng áo dài, tuy có thể che, nhưng không dấu được
tất cả các đường cong hay gây chóng mặt đều được ôm sát, ẩn ẩn, mờ mờ, làm mệt cả con mắt
từ bắc chí Nam, phụ nữ ở trung là làm cho các anh cảm động không chịu nỗi
tình trạng thiếu ăn, mảnh khảnh, đôi vai gầy càng gầy, làm bao chàng nỗi máu anh hùng, muốn che chở đôi vai
lúc trẻ, tà áo tím, áo trắng, v.v. là điên đão bao chàng trai
làm mất tinh thần các chàng trai trong lớp
làm bao người bị điểm thấp
để ý xem, các chàng trai được điểm cao, học giỏi toàn là xấu trai, hopeless
nhưng càng lớn tuổi, các cô gái thành phụ nữ, rồi thành bà, rồi thành cố, v.v. thì vải tự nhiên càng ngày càng rút đi, vải càng mỏng
cổ từ từ biến mất
vai từ từ hở ra
rồi quần càng ngày …mỏng để các nàng khoe mới mua Victoria Secret
“Vợ anh, thật vậy, là một người đàn bà có cái nhan sắc của một người đàn ông không đẹp giai. Hai con mắt nhỏ, đôi gò má cao, cặp môi phàm phũ, dáng người thô tục, những ngón tay tròn và dài như những quả chuối ngự. Như vậy mà lại đi ăn mặc tân thời! Răng trắng nữa, trời ạ! Cái áo dài lượt thượt mầu xanh, cái quần nhiễu trắng trai lơ, đôi giầy cao gót có quai kiểu gái nhảy, với mẩu khăn vành dây, ngần ấy thứ lại càng làm lộ cái mỹ miều của sự thô tục, lại càng làm tăng cái choáng lộn của sự kệch cỡm.”
áo dài Lemur bị kết án
tại Hà Nội, nhiều mệnh phụ xé áo lemur các cô mặc ngay tại phố
4 năm sau, áo lemur biến mất
nên nhớ là trong Nam, nam bộ đúng hơn, mãi đến tiền chiến, ít ai mặc áo dài, chỉ có miền trung là nhiều, là đại trà
nhưng 1 diễn biến khác, làm áo dài thoát ly (không phải thóat y) để biến hẳn thành áo dài
và lần nầy không phải đo vua VN, mà là do ảnh hưởng ngoại quốc, chính xác hơn, ảnh hưởng Pháp
áo dài Lemur
Đó cũng là lối chơi chử
Lemur (tiếng pháp) là tường, áo dài được họa sĩ Cát Tường lăng xê ra
áo ráp vai, cổ bồng, cổ lá sen, cổ nhúng tai bèo, v.v.
áo ra 1930, cùng thời Tự lực văn Đoàn cổ vỏ cải cách xã hội và được ủng hộ báo Phong Hóa
áo vẫn gửi tà, các cô hay mặc với voan, guốc cao gót, mang bóp, che dù (tránh nắng)
Các O tranh nhau mặc lemur
dân Huế có câu vè
vè vẻ vè ve
nghe vè lơ-muya
đi giày cao gót
xách bóp tờ phơi
che dù cách vơi
đi chơi cụ ngáo
ắn cháo không tiền
cổi liền lơ muya
trước 1828, đàn bà mặc váy, Minh Mạng ra chiếu cấm đàn bà mặc váy và bắt phải mặc quần.
Dân than
chiếu vua mồng sáu tháng 3
cấm quần không đáy người ta hải hùng
không đi thì chợ không đông
mà đi thì … lột quần chồng sao đang
có quần ra đứng bán hàng
không quần đứng nấp đầu làng trông quan
…..
chàng trai, nghĩa hiệp (Lt thêm mắm muối)
trức xinh trúc mọc ngoài sân
em xinh thì váy hay quần vẫn xinh
và áo dài ra đời
khi vạt trước được cắt ngắn từ chiếc áo tứ thân
áo dài và cô gái VN (2)
”Sau 75, thì chiếc aó dài bị cách mạng cho là loại y phục hủ hoá, làm giảm thiểu mức sinh hoạt của phụ nữ, nên chiếc aó dài hầu như bị biến mất ở thành thị. Không hiểu có phải chiếc áo dài xinh xắn bị ruồng rẫy một cách oan uổng đáng thương bởi do thời điểm nghèo khó của đất nước lúc bấy giờ? Vì mỗi gia đình một năm chỉ đuợc chính phủ cho mua vài mét vải, thì lấy đâu ra may aó dài? Ngay may quần mặc thuờng còn không đủ chiều dài cho những ai có chiều cao tốt nữa, nên quần mặc cũng ngắn cũn cỡn.
Những chiếc aó dài của thời vàng son truớc 75 nay đuợc cắt lấy hai vạt aó để may aó ngắn. Và thảm thương hơn nữa cho nhiều chiếc aó dài xinh đẹp của một thời xa xưa đó, nay nằm tủi buồn bên lề phố, chủ nhân nó phải ngậm ngùi bán nó đi để đổi lấy chút cơm gạo cho gia đình sống qua bữa, hoặc gom góp, chắt bóp để có tiền thăm nuôi chồng trong trại cải tạo.
Thỉnh thoảng tôi nhận đuợc thư gia đình và bạn bè thân còn kẹt lại bên quê nhà, thư chuyển qua đường bên Pháp rồi mới đến Mỹ, ngụy trang mọi cách, từ hình thức đến nội dung để đến đuợc tay mình. Nhìn hình ảnh những người bạn học xinh đẹp ngày xưa của một thời hoa gấm, một thời óng ả duyên dáng trong những chiếc aó dài duyên dáng. Nay thì…tuy vẩn còn được dậy học, nhưng nét mặt không dấu nổi nét buồn rầu u ám đến thảm haị. Thân phận cô giáo nghèo nàn trong chiếc aó ngắn bạc mầu, và chiếc quần đen cũ kỹ ,dáng dấp đã thay đổi, nét vất vả hằn trên khuôn mặt, trông bạn không khác gì mấy người buôn bán hàng rong ngoài chợ truớc 75. Nhìn hình ảnh bạn mà xót xa lòng!”
Áo nàng vàng, anh về yêu hoa cúc,
Áo nàng xanh, anh mến lá sân trường.
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu thương,
Anh thay mực cho vừa mầu aó tím.
màu tím đã làm bao ngòi bút múa nhảy, bao hồn ngẩn ngơ
ngay cả Lt cũng không dững dưng
“lối cũ không còn tung áo tím
bóng người bóng áo đã về đâu ……
….. “
cũng tà áo ấy, cũng màu ấy, nhưng người mặc sẽ tô thêm ý của áo
khi đứng gió, áo dài cũng như bao y phục phụ nữ khác
nhưng khi gió tung áo, các y phục khác không thể cạnh tranh áo dài, về nhẹ nhàng, về quyến rũ
ngay cả nhiều bà mẹ vợ chỉ trăm cân, nhưng trong gió lộng, cũng cho ảo tưởng (tưởng nhiều hơn ảo) là nhẹ như lông
khi áo bay, cô gái VN như đang múa, không, như tiên múa
nhưng nhìn kỷ xem
áo dài VN :
nửa hơi tục
nửa hơi thanh
“Vào khoảng từ năm 1618 đến năm 1623, một vị giáo sư người Italia có tên Cristoforo Borri, sống ở vùng Quảng Nam đã nhận xét trong một cuốn sách của ông rằng: “Người Việt Nam xưa nay thường có tính kín đáo. Tuy là một nước nhiệt đới, nhưng người Việt ăn mặc rất kín đáo, có thể là kín đáo nhất so với các dân tộc khác trong vùng”.
Quan sát kỷ, các bạn thấy là cái cổ dân VN thường không cao, nhưng cái gáy, ôi cái gáy làm rơi bao lệ, cái gáy đẹp không chổ chê, và cái eo, đôi khi là nhịp tim đánh bậy bạ
áo dài VN che hay nâng các khuyết điểm và thế độc đó
cái cổ ái dài ngắn để tăng ảo tưởng là cổ dài, tóc quấn cao, để tăng ảo tưởng gáy cao và khoe đẹp,và cái eo (như áo đầm thời trung cồ bên âu) cốt ý để tăng cái ngực hơi lép và cái mông không đậm đà (lúc chưa sinh con) như phụ nữ xú khác
Phụ nữ Việt xưa chắc chắn dành nhiều thời gian để nghiên cứu, tìm cách phối hợp những nguyên tắc thẩm mỹ với quy luật kín đáo để khoe của và đánh ngất ngư ngay chiêu đầu những đối tượng có khả năng đổ rác cao cấp
Người Trung Quốc gọi loại áo này là “bì bào”, vì nó quá gợi cảm, bì bào có nghĩa là áo mặc sát vào da.
chúa Nguyễn Phúc Khoát ở Đàng Trong, khi xưng vương (năm 1744) đã bắt quan, dân phải mặc lễ phục lấy mẫu từ “Tam tài đồ hội” của nhà Minh, Trung Quốc. Vì thế mà có giả thuyết cho rằng, áo dài Việt Nam xuất xứ từ phương Bắc. Tuy nhiên, áo dài hay “bì bào” không phải là lễ phục. áo dài chỉ là một loại thường phục trang trọng có thể mặc để tiếp khách hay đi chơi. Loại “bì bào” độc nhất ở Trung Quốc thường được gọi là “Sường xám”, có nghĩa là áo dài, chỉ xuất hiện vào những năm của thập niên 1930 tại Trùng Khánh và Thượng Hải.
chiếc áo dài theo sát thân thể của cô gái VN từ cổ xuống eo
như vậy, theo thuyết phật (đưng nói là Lt không biết gì về phật giáo nhé) là tục
biết bao sư, như Rong Rêu, tu mà không thiền nỗi
nhưng từ eo, thì cô gái VN phải che. Kín nhưng hở
Vì chân ngắn, bàn chân hơi dài (so với đàn ông) và mông …..(thôi, Lt kg bàn đến, chịu không nỗi) nên tất cả đều được che bởi cái quần, và để chắc chắn hơn, thêm 2 vạt áo trước và sau
ngày xưa, ta không thấy quần lót phụ nữ
nhưng ngày nay, vì cô gái VN bị canh tranh quá đáng bởi các cô gái khác, y phục khác, nên ngày nay, các ông được rữa mắt và quýnh quiếu khi thấy chiếc quần lót
99, 57864 %, theo thống kê Lt, là các quần và áo dài ngày nay cho thấy quần lót
thấy là 1 chuyện, tưởng dể, nhưng lột được ra là 1 chuyện khác
phải cao tay ấn
không thì sạt nghiệp
