Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Tùy Bút’ Category


smoking-fish

 

Mơ tới bên em, em tô quầng mắt
Em tôi ngập ngừng trong tấm áo nhung

Tung phấn hương yêu qua muôn lời hát
Bay tới bên em tới em thầm nhắc …..
(tns)

tiếng hát diù hồn bố ra khỏi thực tại . Bố chỉ muốn chuỗi thờì gian ngừng trôi. Để hiện tại không bao giờ đi vào kỷ niệm.  Vì bố e là sau đó, kỷ niệm sẽ đi vào dĩ vãng

Mỗi lần như thế, sau khi T đi làm, bố ngôì thừ trong phòng của T. Mãi lâu, bố mới tập trung được vào sách,  để học .

Trước đó, bố hay ngủ sớm . Nhưng về sau, bố hay đợi khi T về rôì bố mới trở lại phòng .

Đôi khi, T thức nhẹ bố, vi bố ngủ gật trên bàn :

“Anh muốn xuống nhà ăn chè ?”

một hôm……

– “tối nay anh có làm gì không ?”  bấm vào “Page, Gửi Gió, thư gửi con gái rượu (2b)” bên cạnh để xem   tiếp   ======>>>

Read Full Post »


esquisse

thư gửi con gái rượu (2):

có những cuộc tình không muốn vào dĩ vãng

 
 từ lúc em đi
sao lòng anh xao xuyến nhiêù
buồn mãi không nguôi
sao hình em như quanh quẩn
sâù vấn vương chi trăn trở mãi không nguôi

(quen tac gia)


 

Con thương

còn 2 năm nữa là hết trung học, bố phải rờì trường Phan-Bôi-Châu, vì không còn lớp cao hơn nữa, vào Saigon tiếp tục 2 năm cuối tại trường Pétrus-Ký .

Đây không phải là lần đâù bố sống xa gia đình. Đã nhiêù lần bố học xa nhà vì cứ 3-4 năm là ba của bố phải dờì nhà nhậm chức mới ở thành phố khác trong lúc bố vẫn còn học. Nhưng đây là lần đâù tiên bố ý thức được sự tự do .

Oh !!, không phải tự do theo ý nghĩa chính trị hay triết lý cá nhân . Lúc ấy, đơn giản đối với bố, tự do là không còn khó chịu bởi sự qúa quan tâm của mẹ

Bố ở 1 phòng thuê tại từng 3 trong 1 toà nhà cạnh ga xe lửa, xe đò và công viên nhỏ ở gần chợ Bến Thành . Bố hay ra ban công để quan sát nhịp sống rộn rịp 1 thành phố lớn

Vài ngày sau, 1 buổi chiêù, bổng dưng tim đập mạnh, tâm hồn ngẩn ngơ, tín hiệu độc đáo 1 tình cảm sắp đến, hay đúng hơn chợt đến, mà bố không thể và không muốn cản được, khi bố thấy nàng vào nhà.

Ngần ngại mãi, vài ngày sau bố mới dám hỏi chị gác cửa thi biết nàng tên T, Huyền T.

Dễ thương .

Dễ thương theo bố, không phải chỉ vì, nhưng cũng vì, sắc, duyên, nồng nàn, tế nhị và hồn nhiên .

Hồn nhiên ??

lúc đâù thấy không hẳn thế . Vì, từ ban công nhìn, bố cảm thấy T có vẻ đăm chiêu sau kính mát. Nhưng sau nầy, vẻ đăm chiêu biến mất khi gặp nhau, như sự đăm chiêu sợ hãi bố .

T cao hơn bố 1 tí với đôi giày cao gót . Oh, bố không thấp lắm đâu với 1m69, nhưng gót giầy T mặc dù cũng chỉ đủ cao để dáng đi như trong tấm tranh liêu trai nhưng lúc ban đâù vệc nầy cũng làm sự tự hào của bố xuống 1 tấc,  Ouuupp, 1 nấc.

Có 1 điêù làm bố tiếc là sao ông Ngoại bố không gả Mẹ bố sớm vài năm, vì T có vẻ lớn hơn bố 2-3 tuổi . Bố không muốn T là chị, tuy bố hằng ao ước từ lâu có 1 chị để được chị giải thích làm thế nào có được người yêu. Không phải có người để bố yêu, việc nầy không thành vấn đề . Hay nói đúng hơn là vấn đề khi chỉ có 1 chiêù . Bố muốn chị dde63 hướng dẫn bố làm sao để có ngươì yêu bố . Lúc đó, không những bố ghét cô độc mà cả cô đơn

Ít khi nào T cườì và hình như mọi ngươì trong toà nhà đêù có vẻ lãnh đạm với T.

T đi cũng đủ nhanh để làn tóc thoáng bay trên bờ vai . Dáng đi thu hút cái nhìn ngươì khác, ít nhứt là của bố, đủ gây lơ đãng để quên mất khoảnh khắc thực tại . Đặc biệt là T luôn luôn mang kính đen ngoài đường, và chỉ gỡ ra khi vào nhà .

Sáng sớm bố đi học, đến mãi cuối chiều mới về . Bố dờì bàn học ra gần cửa sổ, gần balcon để tiện quan sát lúc T vào nhà .

Vưà thấy bóng T góc đường là bố phóng ngay đến cửa sau, đúng ra là cửa trước, vì đó là cửa vào nhà, đúng hơn là vào phòng bố .

Có lẽ, con gái rượu cho bố quá lẩn thẩn khi mất hồn, nhưng từ ngữ, và nhất là dấu, VN củng phức tạp như tình cảm, ít ai, sống trong nam như bố biết vị trí chính xác của nó.

Bố vội mở cửa ra và tất tả, không, tất cả mọi cử động trở thành chậm lai. Thản nhiên, bố từ từ đi xuống lâù, như tình cờ đi công việc. Để nhìn T gần hơn .

Mổi lần như vậy, nụ cười chớm nở thoáng trên môi T làm nghiêng ngả tâm hồn bố . Và đôi khi cả bố vì 2 bàn chân cứ muốn xoa nhau. Bố càng sung sướng khi thấy T chẳng cười với ai cả .

Đã bao tuần, nghĩ mãi đêm ngày, mà bố vẫn chưa tìm ra cách làm quen, dĩ nhiên là tự nhiên với T.

Đã bao tờ lịch xé đi và tuy tình cảm tăng theo cấp số hyperbolic nhưng quan hệ giữa bố và T vẫn giống tín hiệu con tim của pharaon

“Bưng giúp 2 bị đồ lên phòng chị được không ?”

Sững sờ

vì nghe giọng quen thuộc, bố ngửng đâù, khỏi cuốn truyện đang vưà đi vưà đọc, đâm ra ngẩn ngơ, lúng túng, rạo rực. Vì

Ngươì mơ…..  trước mặt.

T với 3 bị đồ và 1 xách quàng trên vai . Bố lúng túng, không biết nói thế nào, vì bao câu chuẩn bị trước cho lúc gặp nhau biến đâu mất mặc dù đã được thực tập nhiêù lần, trước gương, trong phòng tắm, trên ban công, … cho có vẻ tự nhiên khi thực tập

Kéo cặp lên vai, ôm 2 bị đồ lững thững bố theo sau T mà lòng rạo rực .

“Em tên gì ?”

“Q”, bố cố gắng lắm mới tống được tên bố ra khỏi miệng. Bố muốn nói thêm, nhiêù, nhưng bế tắc, không từ nào chịu thóat ra .

“Vưà học về phài không ?”

bố chỉ còn cách gật đâù vì bộ óc đã gom hết sinh lực cho đôi mắt để ngắm, và không còn chút năng lực nào cho miệng hoạt đô.ng nữa

“em học lớp mấy”

Bố thấy đây là lần thứ 3 T thiết lập thứ tự với bố . Một hàng rào chiến thuật được T dựng lên . Bố muốn phản đối, nhưng thấy trong giọng nói có nét ân tình ấm cúng nên thôi, e làm T buồn. Hay nói đúng theo tâm lý là lúc nầy không phải là lúc áp dụng chiến tranh tâm lý leo hàng rào .

chẳng lẽ bố gật 2 cái sao . Tuy mất hồn, nhưng vẫn còn đủ lý trí để nhận làm như vậy thì khôi hài . Bố thấy nên giảm cường độ trong đôi mắt để trả lờì là tốt nhất

“đệ nhị”

T mơì bố vào uống nước . Dù trơì có sập, dù bố mẹ có đến thăm, dù ngày mai có thi, và dù nhà có cháy bố không thể bỏ lỡ cơ hội không dám mơ nầy được

T quê ở Cần Thợ. Từ bé đã trải qua bao gia đình nuôi trong xóm nhỏ. Sau vài năm, được bà sơ nuôị đến 15t, T về ở với mẹ. T không nói chuyện gì xảy ra sau đó.

Chị gác bảo là T hay đi làm ca-ve cho 1 vũ trường và đi học “gì đó” ban ngàỵ Lúc đó, bố chẳng biết ca-ve là gì, và đối với bố nghề nào cũng chẳng quan trọng. Chỉ có nụ cười T là đáng quan tâm

Bởi vì, thiếu gì ngươì làm nghề quan trọng mà họ đâu có quan tâm đến bố.

Từ khi đó, mỗi lần về là T mua cho bố 1 món quà . Khi gói xôi, khi bò bía, khi 1 cuốn truyện Tin-Tin.

“Có phải em rình trên ban công, và vội vã chạy xuống câù thang mổi khi T về ?”

Cục bò viên đang thoải mái xuống thình lình bị nghẹn, ngang họng. Bố đỏ mặt.

T   nhoẻn miệng cườì.
 
Thích thú vừa bắt chẹt được, hay vi thấy bố đỏ mặt .

Tuy chữ chị đã biến đi từ lâu, nhưng chữ em vâñ sơ sơ`ra đó

“Q rất muốn có chị . Mặc dù T có thể là chị lý tưởng, nhưng bây giờ Q mong người ấy không phaỉ là T.

Q mong T là bạn, có thể rất thân. Nếu Q mong như vậy thì có đổi thay mối quan hệ giữa T và Q ?”

oooouuuffff,

ngay bố cũng không ngờ phản ứng nhanh như vậy và thể hiện được ấm ức từ 2 tuần nay,

2 tuần ????, 2 thế kỷ nay

“hiện nay T không có bạn. Và như Q, không có gia đình bên cạnh để cảm được cái ấm cúng vê đêm. Thế Q muốn T gọi là anh ? “

“Sao cũng được”

“chắc anh biết T hay đi làm ở vũ trường !, sao anh vẫn muốn quen với T ?”

“Q không biết cave là nghề gì. Có nhưñg ngươì bà con, làm những việc Q không ưa mà Q vẫn thương vì họ rất tốt với Q”

T kể cho bố biết cave là gì. Nhưñg khía cạnh hay những khó chịu của nghề. Và tình trạng nhiêù người quơ đũa. Nhưng T có muc đích, nên chỉ xem đây là quãng đường tạm.

Tối đó, T dẫn bố đến trước vũ trường ở đường Tự Do. Vũ trường Tự Do. Sau nầy mới biết là vũ trường của cha thằng bạn thân của bố.

Ngắm thế giới T, 1 chút sau, bố tần ngần

“Thôi, Q về. Nghề T không quan trong, miễn là T vẫn tốt”

từ lúc em đi
sao cuộc đơì thêm vắng sâù
nhìn mãi không thôi
ôi kỷ niệm đầy nhung nhớ
thoảng tiếng ai đây
như thì thầm qua tiếng gió
nhiêù lúc anh mơ
ngỡ bóng ngươì đứng đâu đây

…..

Từ lúc đó, thế giới bố chỉ còn có một mình T.

Không đúng hẳn như vây. Thế giới bố gồm có T và học .

T học thêm về kế toán . Thơì ấy, bố chẳng biết kế toán là gì . Chỉ biết là có những công ty dùng toán để tính sổ sách . Mà toán là “nghề” của bố . Và T hay nhờ bố giải thích vê toán . Nên bố chăm chỉ về toán nhiều hơn để có dịp giải thích cho T.

Nhưng khi bên T, Bố chỉ giảng như máy, mà đầu óc không tập trung được

Làm T hay phì cươì vì câu trả lời của bố không liên quan gì đến câu T hỏi

Mỗi chiêù, bố về sớm hơn, không la cà chơi với bạn như trước . Để cùng học ở phòng T . Để nhin T trang điểm, khoảng 9g tối, trước khi đi làm .

Những lúc ấy, nhìn T như nhìn một họa sĩ đang vẽ tranh . Lúc T kẻ mắt hay chải tóc là lúc tà áo trên tay rớt xuống khuỷu tay, mỗi lần như vậy là mỗi lần bố ngây ngất .

Mãi sau nầy, bố mới biết tại sao các họa sĩ hay nhiếp ảnh hay chụp các phụ nữ chải tóc hay trang điểm .

“anh muốn chải tóc cho T ?”

Lúng túng, có bao giờ bố chải tóc cho ai đâu . Ngập ngừng, nhưng sung sướng, bố cầm lược chải những làn tóc huyền và lóng lánh, trong lúc T nhìn bố qua gương .

Phòng T hay có tiếng hát bài “tình nghệ sĩ “, bản hát mà T thích, nhưng bố vẫn nghe được nhịp tim của mình, và hy vọng là T không nghe thấy .

“Sao anh hôì hộp như vậy ?, T có ăn thịt anh đâu “

Nghĩ ra cũng lạ lùng .

Mỗi khi mẹ bố bắt chợt bố việc gì thi bồ không mấy bằng lòng và hay gây sự hoặc chối mẹ .

Nhưng khi T bắt chợt bố, thì làm bố lúng túng, cười trừ,  như 1 đứa bé đang len lén lấy kẹo mẹ cất kín và bị mẹ bắt chợt tại trận .

“chưa bao giờ Q chải đâù cho ai, nên Q không biết phải làm thế nào”

“chưa bao giờ T được ai chải đâù, anh chải thế nào cũng được”

….

  
Thăng Trầm
1/07/2005
con tiep

 

Read Full Post »


có những mối tình chỉ nên còn dang dở

…. Có nhưñg câu thề nên phó lại giấc mơ
 
Con gái thương

anh-thu


 
thuở trung học, ba mẹ của bố có 1 cặp vợ chồng là bạn rất thân . Chồng là hiệu trưởng trường trung học duy nhất của thành phố.  Một thành phố nhỏ ở ven biển
 
Một hôm, ba của bố kêu
 
“bây giờ, mỗi cuối tuần con đến nhà bác T. để học thêm”
 
Mồ hôi bố toát ra trong gió biển lành lạnh, và bố không nghe những gi Ba nói tiếp theo .
Trong lớp bố có một nàng mỹ miêù . Đó là nguyên do làm điểm của bố không cao được, không thể cao như bố muốn, và sau nầy bố biết là nàng cũng mong muốn điểm bố cao lên một chút.
 
Vì bố hay mơ màng nhìn nàng…. thơ nhiều hơn là nhin lên bảng. Làm sao khác hơn được, khi so sánh sự quyến rũ giữa tấm bảng và nàng thơ .
 
Nàng lúc nào cũng đăm chiêu. Ít hay cười, ít hay nhóm chợ, oupssss, nhóm bạn, nhất là với con trai .
 
Nhưng nàng không có cái vẻ kiêu kỳ của người biết mình đẹp, vì được nhiều chàng đẹp trai, học giỏi đeo đuổị.
 
Trong lớp, nàng chỉ nhin thầy và bảng.
 
Đôi lúc, bố tự hỏi nàng yêu ai nhiều, thầy hay bảng. Nhưng bố để ý, thấy nàng có cùng một thái độ với mọi thầy .
 
Hơn nữa bố chẳng thấy nàng trao đổi với thầy nào, ngoài lớp. Làm bố tự hỏi chả nhẽ nàng lại yêu tấm bảng khô khan đấy ư ?
 
Nàng học rất giỏi . Khi nào điểm xuống hạng 2 hay 3, điểm mà bố mãi ước mơ, thì thoáng ngay nét thất vọng trong ánh mắt nàng. Trong lúc đó, nếu được như vậy, bố rất vui, vì xích lại được gần nàng, gần nàng hơn, dù chỉ là tên thôi, trên 1 trang giấỵ
 
Vì điểm ấy nên dù có nhiều ngườì đeo đuổi, nàng vẫn một minh trên con đường từ nhà đến trường Ohhhh, đuờng không xa lắm, khỏang 100m, vì nhà nàng nằm trong khuôn viên trường, bên bụi tre.

Những người học bình thường như bố thì mặc cảm, nên, dù mến – bố e thẹn đấy, đúng hơn thì phải nói, “dù yêu âm thầm” – nhưng không dám bước thêm bước nào trong tình cảm.
 
Những người chiến đấu ngang ngửa được trên chiến trường điểm với nàng thì bị nàng không thèm nhin đến, vi thái độ vênh vang .
 
À quên, bố quên nói với con, nàng là con của hiệu trưởng, bạn ba mẹ bố.
 
Vì vậy sau khi Ba bố nói, oupssss,  quyết định, thì lo, vui, bối rối lẫn lộn.
 
Vui ít hơn.
 
Một niềm hân hoan vì không phải chia sẻ với đám đông khả ố gần 40 đứạ, dù trong đó có vài bạn thân.
 
Bây giờ chỉ còn có bố và nàng. Dù chỉ là chiêù chủ nhật .
 
Bố nghỉ đến hơi thở, mùi hương nàng chỉ cho riêng bố. Bố muốn vênh vang lắm .
 
Nhưng nghỉ đến việc phải ngồi với ba của nàng trong 1 thời gian dài, với vẻ nghiêm nghị, làm học trò khiếp ông ta hơn cảnh sát, làm bố bức xức.
 
Nhưng ý của Ba, bố không bao giờ dám tráị. Nhất là khi đến tuổi gọi là vị thành niên. Cái tuổi quá già để làm bộ chưa biết, nhưng qua, trẻ để tự bay
 
Rồi những chiêù chủ nhật êm đêm trôi quạ
 
Những chiêù mà bố muốn ngưng lạị giòng thờì gian.
 
Biết bao đêm, bố nghĩ cách để thời gian đọng lai. Và làm ông hiệu trưởng biến đi. Những lúc mà bố muốn hoàng hôn không bao giờ đến, măc dù trước đó, bố rất thích nhìn pháo mây trên hàng phượng. Hay cây phượng sau nhà bố
 
Tình cảm của nàng với bố hình như tăng lên, tương đương sự hiểu biết của bố về văn phạm tiếng pháp và phương trình nhiều ẩn số, không hẳn chỉ môn tóan.
 
Nghĩa là không nhiêù như kỳ vọng của bố về tình cảm . Và tương tự như của Ba và ông hiệu trưởng về kiến thức bố
 
Nhưng vượt sự ao ước ban đâù của bố.
 
Làm sao hai người kia hiểu được sự khó khăn của bố phải tập trung ý nghĩ khi nhịp tim bố thay đổi lối đập, theo hơi thở hay tiếng nói của nàng.
 
Có lẽ chỉ có nàng đoán được thôị .
 
Vì khi Ba nàng đi uống nước, vội vàng, nàng giảng nghiã thêm cho bô’.
 
Dần dần, bố không mấy quan tâm đến nét mặt của Ba khi Ba nhin những trang giấy đầy chữ đỏ của người bạn, sau mỗi lần làm bài .
 
Chỉ cần 1 người hiểu là bố thỏa mãn rôì. Bô’ chỉ lắng nghe giọng nói êm dịu của nàng khi bố đến nhà nàng. Và khi bố đị, nàng luôn tiễn bố đến cổng. Và …
 
“thưa anh em vào”.
 
Mỗi chiều chúa nhật, bố không nhìn thấy gì trên đường về . Và cũng không buồn ngắm pháo mây lúc hoàng hôn, một thích thú trước đó.
 
Nhưng mỗi thứ hai, bố lại ray rức.
 
Thái độ nàng vẫn như trong tuần với bố. Nhứt là giữa đám đông. Oh, cũng hơi oan cho nàng. Bởi đôi khi không ai chú ý, nàng có thoáng nhin bố với ánh mắt lo ngạị hay giận, khi có ai chọc bố, hoặc mĩm cười khi chỉ có nàng và bố.
 
Cuộc tinh của bố, trong mắt bố, êm đềm trôi theo nhịp tiếng trống trường.
 
Có lẽ nàng cũng cảm thấy bố có tinh cảm sâu đậm với nàng. Và dù nàng chỉ xem bố là người bạn thân, bố vẫn rạo rực nhưng kiên nhẩn đợi đến ngày mai . Nhưng …
 
Một hôm, trong bữa ăn tối, Ba Me bố bảo là 2 tuần nữa sẽ dọn nhà đi Saigọn Vì Ba nhậm chức vụ mới.
 
Bố bàng hoàng. 2 tuần nữa là nghỉ hè, bố đã lập bao giấc mơ mấy tuần nay để cùng vui với nàng. Bố sẵn sàng học suốt cả hè với Ba của nàng.
 
Nàng có vẻ buồn khi bố đến gặp để chia taỵ
 
Có lẽ Mẹ bố đã báo tin cho gia đinh nàng. Nhưng nàng và bố vẫn còn hy vọng.
 
Trong văn chương, ngươì ta chả bảo “núi cao cũng lội, vạn đèo … ”  kia mà .
 
Tuy không gặp thường nhau, nhưng trường Phan Bội Châu chỉ cách 200 kms trường Pétrus-Ký.
 
Rồi, thời gian, như bài hát nàng rất thích, …lặng lẽ trôị.
 
Rôi, dòng đời có những khúc uốn không luờng trước.
 
Bố lên đường du học mà vẫn không gặp lại nàng.
 
Lâu lâu, bố có tin nàng thông qua gia đinh bố. Nàng cũng đi du học. Bố mãi tìm cách mà không liên lạc được với nàng.
 
Hồi đó đâu có internet và, nhất là, tính táo bạo như bây giờ
 
Và một ngày, như vô tình, mẹ bố bỏ thõng, trong 1 câu chuyện, nàng đã sang ngang.
 
Bao nhiêu bài thơ chưa gửi, bao nhiêu tấm tranh vẽ hình nàng trong những ngày tê tái lúc kỷ niệm theo nhau xếp lại vào dĩ vãng.

 
…. có những câu thề nên phó lại giâ’c mơ
 
……..“anh Q, em đây”
 
điện thoại như muốn rơi khỏi tay bô’.
 
Trong khỏanh khắc, những hình ảnh các buổi chiêù học thêm, sân trường, dáng đi đến trường, hơi thở … thúc đẩy nhau diển hành qua óc bô’.
 
Như giấc mợ ….
 
Vẫn tiếng nói nhẹ và dịu dàng. Không sao quên hay lầm được. Vẫn tiếng cườì khẽ như chỉ dành riêng cho ngươi thân.
 
«X… mạnh chứ, đang ở đâu” ?
 
Bên khói café dần dần dịu rôì ngựng như nổi thương nhớ người xựa
 
Bố thấy ngườì phụ nữ duyên dáng trước mặt không phải là người từng làm nhịp tim bố thay đổi mỗi buổi chiều chúa nhật.
 
… có những vần thơ không nên tìm tác giả
 
Nhịp tim bố man mác chứ không rạo rực như ngày xưạ.
 
Mắt của X vẩn còn ánh lưu luyến, nuối tiếc, nhưng vắng nồng nàn. Tay vẫn đan chiếc muổng cafe như với cây viết chì ngày xưạ
 
Bố run động và xúc cảm, nhưng không như xưa, và hình ảnh trong đâù bố là mái trường, là hàng phượng vỷ ngoài sân, là bụi tre bố đi ngang mỗi chiều chú nhật, … chứ không phải những buổi chiều chủ nhật.
 
Bố biết là dĩ vãng không quay lại nữa
 
Từ đó,
 
Kỷ niệm như chiếc bình pha-lê bị vỡ. Tiếc là sao quá khứ lại vô tình làm vỡ tan.
 
An ủi vì đỡ phải u sầu nhớ nhung.
 
Giống tình cảm bố ngày trở vê Saigon sau 20 năm xa cách.
 
Bố choáng váng xúc động. Có cảm tưởng mình đánh mất một cái gi êm đẹp vĩnh viễn. Chắc chắn không bao giơ tìm lai được nữa.
 
Những hàng cây ngày xưa rợp bóng nhường chổ cho hàng phố. Những công viên vắng lặng biến thành những vườn chơị, đầy quán cà fe …
 
Saigon trong những giấc mơ tan theo thực tạị. Làm bố bớt thơ mộng khi nghĩ đến Saigon
 
Từ ấy, bố hay dằn vật. Nếu kỷ niệm không về thực tại, thi dĩ vãng vẫn đẹp hơn, êm đềm hơn.
 
Và bố tiếc đã lỡ lầm thêm 1 lần nữa, đánh vỡ giấc mộng đẹp ngày xưạ
 
…. Có những chân trời chỉ đẹp lúc hừng đông
 
Nhưng con thương
 
Có những dĩ vãng trĩu nặng trong tâm hồn, làm giao động hiện tại, khuấy động tình cảm tương lai và gây ngập ngừng.
 
Và gây ra cảm giác “tiếc đã lỡ”
 
Bố không còn tiếc việc đã đem dĩ vãng về thực tạị . Vì ..
 
thanh thảnh. Lòng không còn giao động vì quá khứ.
 
Con thương
 
Có nhưñg cơn giông, tình cờ mang thuyền mơ vào bến.
 
Ngày nào con thấy rung động vì thuyền, nên đừng lỡ cơ hội tìm cách xuống thuyền.
 
Giấc mơ phải được cùng xây bởi 2 nhịp tim. Nếu không, dù có trở lại nhau, cũng chỉ sẽ là 2 giấc mơ… 
 
.. song song.
 
Nhưng nếu đã lỡ, mà vẫn còn vương, thì khi có cơ hội, con nên đối mặt với kỷ niệm, để xem rõ lại lòng con.
 
Để không còn nuối tiếc.
 
thương con
 
Thăng Trầm
21/12/2004

http://thugiang-thugiang.blogspot.com/

Read Full Post »


Louise giống như các cô gái được các thi sĩ nghiệp dư diễn tả : máy tóc vàng như đồng lú mì, mắt biếc như biển miền Bắc Au, v.v.

Tóc vàng thì tôi thấy qua ánh đèn màu của phòng trà & disco cho sinh viên trường Đại Học, nhưng mắt biếc thì khi gặp nhau lần đầu, cũng trong ánh đèn màu, tôi mãi nhìn đôi môi mọng nên không để ý đến và chỉ nhận ra như thế vài hôm sau

Tối đêm đó, Louise Hétu chỉ à một cô gái có sắc đẹp lạ lùng

Vài hôm sau, tôi mới nhận ra Louise là cô gái phi thường, ít nhất là với tôi

Louise điếc bẩm sinh. Tối đầu tiên gặp nhau, Louise vẫn nhãy theo các điệu nhạc không 1 chút ngại ngần

Vài hôm sau, trong căn phòng nhỏ trong nội trú, Louise nghe Vivaldi khi nàng để bàn tay lên loa phóng thanh cũng là lúc mà tôi biết là nàng chỉ nghe bằng tay và biết bằng cách đọc trên môi.

Mãi đến 13 t Louise mới học nói ở trường chuyên dạy cho người điếc, và sau đấy, Louise nói 4 thứ tiếng :anh, pháp, đức và hebreu

Một lần, tôi rủ Louise đi máy bay dạo Québec. Sau khoãng hơn 1 giờ bay, Louise hỏi tôi có thể để nàng bay 1 lúc. Tôi nhìn Louise

– em biết bay ?

– vâng

– bao nhiêu giờ bay ?

– cũng tạm được thôi anh

– cầm tay lái đi

– anh báo cho control biết là em không kiên lạc qua radio nữa

Từ đó, tôi biết thêm là 1 phi công có thể lái máy bay mà không cần nghe

Louise lái rất cừ. Hơn hẳn tôi với những cú ngoạn mục.

Nàng học y khoa. Sau lúc trúng tuyễn thi viết, vào thi trước hội đồng nàng bi chất vấn vì không có khả năng nghe. Phải tranh đấu lă”m Louise mới được phép học y khoa

Sau khi ra y khoa, Louise đi Do Thái làm trong 1 clinic ở 1 Kiboutz , vì nàng là gốc Do Thái

Louise mời tôi đi vài tháng để biết cuộc sống Kiboutzim như thế nào.

Từ đấy, tôi nhận thấy có những quãng đường mang những tia nắng đầy hy vọng. Những quãng đường lạ lùng vào trong cuộc đời và không thể quên…….

 

TT 7/2005

Read Full Post »


 

.

 

 

beautifuleyes

thư gửi con gái rượu (1)

có những quãng đường không muốn vào ký ức.         Con thương   cái thuở ban đâù tha thiết ấy …
con đừng bỏ lỡ, tiếc mai sau

 
 
bây giờ con đã quen môi trường không ấm cúng như lòng của Mẹ con . Con dã thấy rõ nhưñg ngươì con nghe tiếng khi con còn tung hoành trong bụng Mẹ
 
 

Bố kể chuyện bí mật nầy riêng cho con thôi     Ngày xưa, lúc còn thuở ban đâù ngớ ngẩn ấy, cách nhà bố 6 căn, có 1 nàng tiên. Nàng xuống trần để …..   …cho bố biết yêu là gì   Tóc thề, duyên dáng trong chiếc áo dài trắng mà bố thấy mỗi buổi sáng, và chẳng bao giờ nhin bố.
 
Mỗi sáng sớm, dắt chiếc xe đạp ra ngoài cửa, leo lên yên, sẳn sàng, bố chờ nàng tiên.
 
5′ sau, bánh trước của xe đạp ra trước (dĩ nhiên, tiên không bao giờ đi thụt lùi), rôì đến bàn tay nàng tiên. Rôi trái tim bố đập mạnh vì bô’ chắc chắn là nàng tiên sẽ hiện rạ
Đúng vậy, không lần nào bố đoán saị
 
 
Cả người của nàng tiên, bố biết rõ nhất là sau lưng.
 
Mái tóc xuống tận 1 điểm cân đối giưã vai và thận. Cái điểm làm rụng rời bao con tim và gây bao nhớ nhung day diết.
 
Đôi vai, cuñg như lưng, lúc nào cũng thẳng, và nàng tiên không thương ai ngoài bố (bố đoán như vậy, vì nàng chẳng nhìn 2 bên đường lúc đạp xe)
 
95% thơì gian bố quen nàng là bố ngắm nàng từ sau lưng. Vì ..
 
Khi nàng tiên bắt đâù đạp xe, bố lưñg thưñg đạp theo saụ. Nàng đạp nhanh, bố vội vã đạp theo, khi nhiêù xe, bố phải chậm lai để không phải vượt qua nàng tiên. Nhưng đôi khi thắng không kịp, bô’ không biết phaỉ làm gì khi xe đạp bô’ đê’n gần nàng. Nhất là sắp vượt qua xa nàng .
 
Tim đập thình thình, tay chân lúng túng, …
 
Đê’n trường, bô’ đợi nàng tiên để xe đạp xong rôi bô’ dắt xe để gần bên.
 
Trong lớp, bố hay mơ biến thành chiếc xe đạp của mình, để có dịp gần người làm vương vấn đâù tiên.
 
Chuông vừa reo là bố vọt ngay ra cửa, lấy xe đạp, để nàng tiên không thấy xe bố bên xe nàng, và cũng để sẵn sàng khi nàng đạp xe đị.
 
Và bố sung sướng, lúc ấy bố chưa biê’t từ hạnh phúc, và bây giờ đôi lúc bố cũng tự hỏi nghiã của nó, trên đường đi đến nhà.
 
Tình cảm nàng và bố song song như khõang cách giữa 2 xe đạp nàng và bô’.
 
Vẫn biết tình âm thầm là tình đẹp, nhưng bố thich tình giữa nàng và bô’ bớt đẹp hơn.  Nhưng không ồn ào.
 
Cái thời ban đâù lưu luyên ấy trôi qua chầm châ.m theo những mùa phượng nở. Phượng nở nhiêù lần, nhưng bô’ chưa dám trao đổi với nàng tiên lần nàọ Chỉ biết tên nàng  và đôi mắt làm mất hồn nguoi nhìn thấỵ
 
Trừ một lần ..
 
 
Một lần, vì mải nhìn lưng nàng mà không thấy cục gạch, nên bố té xẹ.  Đang xấu hổ vì người quanh nhìn, và đang lo âu vi e nàng chạy quá xa đuổi theo không kịp, đang phủi bụi và xem các vết trầy trên tay, bỗng nghe
 
 
“anh có gì không” ?
 
Bố bủn rủn tay chân, nàng tiên trước mặt.
 
Lúng túng, lẩm bẩm không ra lời, một thế kỷ trôi qua….
 
mấy tiếng “không sao cả” khó khăn lắm mới vượt ra khỏi miệng bố.
 
“Em đi nhé”
 
Bố tiếc là không bất tỉnh để nàng ở lâu hơn.
 
Rôì 1 ngày, se lòng, bố theo cha mẹ đi tỉnh khác.
 
Từ đó, kết thúc mối tình đâù. trong im lặng như trên quañg đường từ nhà đê’n trường.
 
 
Cái thưở ban đâù lưu luyến ấy
lòng ai man mác mỗi đêm mưa

 
 
Từ đó bố nghĩ là có thể trễ một chuyện tình độc đáo
 
và từ đó bố không muốn lỡ cơ hội thứ 2
 
Sao bố tâm tình với con như vậỵ ?
 
Để con biết là có nhiều chàng trai, làm thơ tình lung tung, nói huyên thuyên, nhưng trước mặt con thường sẽ không biết nói gì.
 
Nếu thấy họ ngã xe, sau khi hỏi thăm, nếu nhịp tim con thay đổi, con nên lấy khăn chặm các vết trầy chứ đừng vội đị
 
 
Để tạo cơ hội cho tình cảm hết song song, vì cái thuở ban đâù khờ khạo ấy, các chàng trai hay lúng túng khi biết đã …
 
 
… yêụ
 
 
thương con
 
 
Thăng Trầm 
  
  
 

Read Full Post »