Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘CS’


Học MBA để làm gì?

“Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Gucci ra khỏi Tràng Tiền Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học MBA ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.
– Xin anh… cho tôi ít tiền đi! – Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.
Ăn mày rất thích kể lể.
– Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Gucci ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…
– Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! – Tôi ngạc nhiên.
– Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. – Ông ta bắt đầu mở máy.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
– Thế nào là ăn mày một cách khoa học?
Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.
Ông ta giảng giải:
– Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.
Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.
– Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…
– …???
– Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.
Ông ta lấy giọng nói tiếp:

– Ở khu Tràng Tiền Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian đểtìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.
– Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? – Tôi căn vặn.
– Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!
– Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
– Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.
– Hả? Nhiều vậy sao?
Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:
– Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.
Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.
Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.
– Ông nói tiếp đi! – Tôi hào hứng.
– Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?
Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.
– Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.
Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.
Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.

– Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!
Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.
– Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?
Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: “Hồng ơi, anh yêu em”, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.
Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.
Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!
– Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.
Quá chuẩn!
– Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại.( Chỗ này sao giống Thầy Thiêm nói quá!!!) Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.
– Ối ông cũng có vợ con?
– Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng Vietinbank mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.
Tôi buột miệng:
– Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?

(ST)

http://bloganh.wordpress.com/

 

Read Full Post »


Đạo Văn Hay Đạo Tư Liệu?

Từ xưa đến nay, khi nói đến sự việc ‘ăn cắp văn’ của người khác lấy ‘làm văn của mình’ thì sẽ bị các nhà bình phẩm gọi là ‘đạo văn’! Nhưng có kẻ công khai ‘lấy trộm tư liệu của người khác’ và mặc nhiên ‘xem là tư liệu của mình’, thì gọi là gì? Chưa thấy nhà phê bình nào đặt cho loại trộm này trong văn chương là ‘đạo’ gì? Vì vậy, chúng tôi mạn phép múa rìu qua mắt thợ, múa bút qua mắt các nhà phê bình, xin mạo muội đặt tạm cho nó một cái tên là ‘đạo tư liệu’ (tức là đạo chích tư liệu!)

Không phải ngẫu nhiên mà nhóm từ đạo tư liệu ra mắt bạn đọc ở hải ngoại, trong những ngày tháng đang bung lên một tư trào tranh luận về ranh giới quốc và cộng, giữa những người dân chủ chân chính và bọn cơ hội chủ nghĩa!

Bởi vì có một nhà văn Cộng Sản ở trong nước đang mang tiếng là ‘xào nấu’ tư liệu của một người cầm bút trong hàng ngũ Quốc Gia Dân Tộc ở hải ngoại, để viết bài phổ biến trên mặt báo chí ở trong nước và trên mạng lưới (Internet Website) Giao Điểm vào đầu năm 2002 (Người phụ trách mạng lưới Giao Điểm là ông Nguyễn Văn Hóa?)

Nhà văn Cộng Sản đó là ông Nguyễn Đắc Xuân, mà theo sự giới thiệu của người phụ trách mạng lưới Giao Điểm, thì ông Nguyễn Đắc Xuân là ‘tác giả của vài chục cuốn sách (…) về các đề tài lịch sử, nhất là các đề tài lịch sử, văn hóa Huế.’ (Theo trong thư của Giao Điểm trả lời cho ông Nguyễn Thanh Ty) Nhưng, con người đã nổi danh ở kinh đô Huế xưa đó, lại bị ông Nguyễn Thanh Ty đặt nghi vấn là đã ‘lấy tài liệu ở đâu mà viết rất chính xác từng chi tiết một’ trong bài ‘Trịnh Công Sơn với cao nguyên bụi đỏ sương mù’?

…………………………………………

……………………………………

Trước khi dừng bút, chúng tôi xin phép nói lời cuối, thay lời kết luận, rằng: ‘Trong một đời cầm bút, sáng tác hay nghiên cứu, không ai không phạm lỗi, không ai không bị phê phán, ít nhất là một lần! Ngay cả những nhà bác học tài ba, hay các tác giả nổi tiếng cũng không thể tránh khỏi! Vì vậy, chúng tôi đề nghị, nếu còn tiếp tục tranh luận để tìm cho ra lẽ phải thuộc về ai, thì không nên nóng nẩy, bực mình, mất bình tĩnh, rồi dùng những lời phỉ báng đối phương như nhà văn Nguyễn Đắc Xuân đã xem ông Nguyễn Thanh Ty là ‘người không bình thường vậy’(!?).

Trong ngạn ngữ dân gian Nam Bộ có một câu rất thích hợp cho trường hợp này là: ‘Khi anh nói anh ta không bình thường, nhưng thực tế anh ta là người bình thường, vậy chính anh mới là người không bình thường!’ Là nhà văn, lại là người chuyên nghiên cứu về văn hóa, chắc ông Nguyễn Đắc Xuân đã hiểu ý nghĩa sâu sắc của câu ngạn ngữ đó chứ? Xin lỗi, nói thật mếch lòng!

New England, USA, Một đêm Xuân 2003

Lê Tùng Minh

 

Read Full Post »


TCS hát NVTL, việc đó có

Nhưng nếu bảo là hát vì theo CS, thì hơi vội vàng

Như vào thời 1963 hay 64, TCS và Thanh Thúy (ca sĩ, chứ không phải Thanh Thuý ca …. ve, mà bạn TCS gọi là TT Tàu) ở chung nhà TT, thì nhiều người vội vàng nói là 2 nguời yêu nhau   

Giống như khi thấy 1 tấm hình Khánh Ly  ngồi trong lòng TCS, và kết luận là KL là người yêu của TCS lúc đó. Kết luận như vậy thì hơi hồ đồ, vì, thật sự, thì tấm hình đó do chính chồng của KL chụp 

Kể về chuyện Thanh Thúy ở chung với TCS nhé, để bạn thấy không hẳn “rỏ ràng” (từ của NN để ám chỉ ý TCS) cứ 2 nam nữ ở chung 1 nhà, nhất là của nữ, là cả 2 yêu nhau.

Chính TCS kể mối tình đơn phương

và Thanh Thúy không đính chính

“   ………………………..

 Nói yêu Thanh Thúy thì cũng chưa hẵn. Vì tôi nhỏ tuổi hơn, lại nhiều mặc cảm nghèo và vô danh. Trong khi đó Thanh Thúy là một ca sĩ đang lên, kẻ đón người đưa tấp nập. Biết vậy, nhưng tôi không thể không đêm nào thiếu hình ảnh và tiếng hát của nàng. Có đêm tôi chỉ đủ tiền để mua một ly nước chanh. Đêm đêm tôi thao thức với những khát khao, mơ ước là phải làm một cái gì đó để tỏ cho Thanh Thúy biết là tôi đang rất ngưỡng mộ nàng. Cái khát vọng đó đã giúp tôi viết nên bản nhạc “Ướt Mi” đầu tiên trong đời. Khi hoàn thành, tôi nắn nót chép lại thật kỹ càng và luôn mang theo bên mình chờ có dịp tặng nàng. Với sự nhút nhát của tuổi trẻ, tôi không dám đưa tặng ngay mà phải chờ khá lâu mới có cơ hội. Một hôm tôi đánh bạo, tìm một chỗ sát bục sân khấu, dự định khi nàng vừa dứt tiếng hát là tôi sẽ đứng lên đưa luôn. Đã mấy lần định làm vẫn không kịp. Nàng v ừa cúi đầu chào khán thính giả là đã có người chực sẵn rước đi ngay. Cái đêm định mệnh mà tôi quyết tâm an bài đã thành công. Khi cầm bản nhạc trong tay, nghe mấy lời lí nhí của tôi, nàng chỉ thoáng nhìn tôi một chút rồi quay gót về hậu trường. Đêm đó tôi nôn nao không ngủ được. Trong lòng nổi dậy biết bao là mộng mơ, thắc mắc. Những câu hỏi cứ hiện ra trong đầu, nhưng tôi không dám trả lời dễ dàng cho mình thỏa mãn. Nhưng câu hỏi cứ trở đi, trở lại trong tôi là: – Liệu nàng có để ý gì đến bản nhạc mà tôi đã thao thức bao đêm để làm nên vì nàng không? Hay nàng chỉ khách sáo cầm hờ rồi vứt bỏ nó ở đâu đó! Vứt đi! Tim tôi đau nhói khi nghĩ đến hai chữ ấy. Suốt gần một tuần, tôi hồi hộp theo dõi nàng mỗi đêm, đón từng ánh mắt nàng nhìn xuống khán giả thử xem nàng có dừng lại nơi tôi không, để tôi hy vọng. Nhưng không, vẫn như mọi lần. Một cái nhìn chung để gây cảm tình chung. Mãi đến hai tuần sau, khi tôi sắp tuyệt vọng vì mõi mòn chờ đợi thì một đêm kia, khi bước lên bục diễn, dàn nhạc dạo khúc mở đầu thì nàng ra dấu cho ban nhạc tạm im tiếng cho nàng nói vài lời. – Thưa quí vị! – Nàng bắt đầu nói và tôi hồi hộp chờ đợi.- Đêm nay Thúy sẽ trình bày một tác phẩm mới của một nhạc sĩ rất lạ, tặng cho Thúy. Đó là nhạc phẩm “Ướt Mi” của tác giả Trịnh Công Sơn. Hy vọng rằng đêm nay sẽ có sự hiện diện của tác giả để Thúy được nói vài lời cám ơn. Nói xong, nàng quay sang ban nhạc, đưa bản nhạc của tôi cho họ dạo nhạc bắt đầu. Nàng cất tiếng hát. Tôi run lên trong lòng vì sung sướng và xúc động. Khi dứt tiếng hát, nàng dừng lại khá lâu, có ý chờ người tặng nhạc. Tôi thu hết can đảm, bước tới bục, ngước lên và nói: – Xin cám ơn Thanh Thúy đã hát bài nhạc của tôi. Nàng a lên một tiếng ra vẽ bất ngờ rồi nói tiếp: – Thúy rất cám ơn anh đã tặng cho bản nhạc. Thúy muốn nói chuyện riêng với anh được không? Tôi luống cuống gật đầu. Lúc ấy tôi sung sướng quá, hạnh phúc quá nên không tìm ra được lời nào để đáp lại. Tôi cùng nàng đón taxi về nhà nàng. Nhà nàng ở sâu trong một ngõ hẽm. Căn nhà khang trang, đầy đủ tiện nghi: tủ lạnh, quạt máy. Mọi vật dụng trong nhà đều sang trọng, đắt tiền. Tối hôm ấy nàng cùng tôi nói đủ thứ chuyện. Tôi không còn nhớ chuyện gì ra chuyện gì. Tôi kể cho nàng nghe hoàn cảnh của tôi từ Huế vào trọ học. Nàng kể cho tôi nghe cuộc đời nàng từ Phan Thiết lớn …………………

 

* Thanh Thuý và TCS yêu nhau ?

 

 

Read Full Post »


trích đây vài comments từ web damau.org   về bài của TC

  • Van Lang viết:

 
Á Đông chúng ta vẫn trân trọng điều này anh Trịnh Cung ạ: “Người quân tử, dẫu có tuyệt giao đi nữa cũng không nói xấu nhau”.

Người ấy nay đã nằm xuống. Thưở sinh tiền đãi nhau cũng không bạc (“Anh còn nhớ, hay anh đã quên?”); nay mộ đà xanh cỏ, người ấy không còn nói gì cho phần mình được nữa, anh biết chứ phải không đâu? “Tranh vương đồ bá chi đây” hở anh? (Mà thưở người ấy còn trên dương thế, có bao giờ trao nhau với anh lời đoạn tuyệt, qua cầu dứt áo chưa hở anh?)  

Những năm lửa bỏng dầu sôi ……. 

Businesshoa viết:

……….Chúng ta có thể chung quan điểm với tác giả hoặc có thể không.
Đọc để tham khảo là chính, mỗi người có cái nhìn riêng và quyết định riêng cho mình.
Nếu khi có 1 quản điểm “không theo đám đông” bị chống hoặc bị nghi rằng “tác giả viết nhằm đánh bóng cá nhân”, thì trong tương lai người Việt chúng ta sẽ rất ít được đọc những quan điểm khác với đám đông lắm,

 

Quỳnh Sương viết:

…………..

 

Tôi cũng đã từng gặp anh Trịnh Cung tại nhà của TCS tại 47c Phạm Ngọc Thạch. Tôi nhớ đến câu nói của anh Trịnh Cung dành cho tôi: Hãy nhìn người bạn gái của anh ta thì sẽ hiểu được anh ta là một người thành công như thế nào.
do trung quan viết:

………………

anh cung này! anh thành khổng tử lúc nào thế?

Read Full Post »


32 năm sau còn hận và thù
. 

Lt gặp 1 thằng Mỹ, 34t, tại ks Furama. Bố nó là lính Mỹ ngày xưa, mẹ nó là VN 
bố nó chết trận tại VN không lâu trước khi lính Mỹ rút lui
Mẹ nó sinh ra nó sau đó, và ở tại Sgn ………

 bấm vào tản mạn xem  ===> 

Read Full Post »