Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Archive for Tháng Tư, 2011

Bà dâu


//

Bà dâu

Ngày xữa ngày xưa, nổi khiếp đãm lớn nhất đầu tiên của cô gái sắp lấy chồng là làm dâu.

.

* Bà dâu

.

Read Full Post »


Giám đốc Elite, VN, tuyên bố

“tổng số tất cả các siêu mẫu quốc tế không nhiều hơn số các siêu mẫu VN ”

Read Full Post »


Cách đây 10 ngày, tôi viết 1 bài về việc nầy, giờ đây là tập 2 :danc

Thứ Tư, 27/04/2011, 07:44 (GMT+7)

Lật tẩy “màn kịch” thương tâm

TT – Nhiều bạn đọc thông tin: với chiêu thức dàn cảnh để người đi đường va quẹt, làm đổ gánh tàu hủ (hoặc tự đổ) rồi khóc lóc kêu gọi lòng thương của người khác, chỉ sau một giờ một người đàn bà đã thu lợi hơn 700.000 đồng.

Bà Ký tại trụ sở Công an P.22, Q.Bình Thạnh, TP.HCM – Ảnh: H.Lộc

Trưa 24-4, Công an P.22, Q. Bình Thạnh (TP.HCM) đã vạch trần màn kịch của người đàn bà với gánh tàu hủ diễn ra ngay trên cầu Sài Gòn. Tại Công an P.22, bà ta khai tên Đặng Thị Ký, 57 tuổi, quê ở Tư Nghĩa, Quảng Ngãi.

Chiêu thức cũ

Ngày 27-3, khoảng 10g30, chúng tôi bắt gặp người đàn bà này ngồi bên hành lang bộ hành trên cầu Sài Gòn. Xung quanh là chén, muỗng và tàu hủ đổ vương vãi xuống nền đường. Người đàn bà lúc thì ngồi úp mặt xuống gối, lúc lại ngẩng mặt lên trời khóc rất thê thảm, liên tục đưa tay phải quệt nước mắt, tay trái lấy muỗng xúc tàu hủ vương vãi vào nồi. Chỉ hơn một giờ đã có hàng chục lượt người dừng xe cho tiền với mệnh giá 20.000, 50.000 đến 100.000 đồng, không một ai có chút nghi ngờ.

11g50, bà ta nhanh chóng gói ghém bộ đồ nghề, quảy gánh về phía Q.Bình Thạnh, chui xuống một gốc cây dưới gầm cầu vượt Nguyễn Hữu Cảnh bắt đầu châm thuốc hút phì phèo và đếm tiền. Tất cả có bốn xấp tiền loại 100.000 và 50.000 đồng. Sau đó bà ta leo lên xe ôm và mất hút khi đến một con hẻm trên đường Bùi Đình Túy (Q.Bình Thạnh).

Màn dàn cảnh đổ tàu hủ trên cầu Sài Gòn để người đi đường rủ lòng thương cho tiền – Ảnh: Hoàng Lộc

Theo dõi nhiều ngày, chúng tôi nhận ra: để tránh sự nghi ngờ, cứ cách một tuần người đàn bà này lại xuất hiện và thực hiện màn kịch một lần. Địa điểm hoạt động thay đổi liên tục, khi ở cầu Thị Nghè 2, lúc ở giữa cầu Sài Gòn. Thời gian hoạt động thường cố định vào tầm từ 10g30 đến gần 12g và chỉ kéo dài trong hơn một giờ (vì từ 10g30 đến gần 12g, lượng người lưu thông qua cầu rất đông).

Dù hành vi lừa đảo diễn ra liên tục, trên cùng một vài địa điểm cố định nhưng vẫn có lắm người bị lợi dụng lòng tốt. Trưa 24-4, chúng tôi chứng kiến cảnh cặp vợ chồng người nước ngoài dù đã chạy xe qua gần cả trăm mét nhưng nhìn thấy cảnh tượng thương tâm nên không kìm được, quay lại hỏi thăm, cho tiền. Cá biệt, trưa 27-3, giữa nắng chang chang, cầu Sài Gòn đông nghẹt, một bà mẹ chở con nhỏ khoảng 6 tuổi chạy ngang qua nhưng sau đó vẫn gắng dừng lại để đứa bé nhảy xuống xe cho người đàn bà này 20.000 đồng.

Anh Trần Minh Hoàng, công tác tại Công ty TNHH Cầu phà TP.HCM, bức xúc: “Lần đầu tôi thấy bà ta khóc lóc bên gánh tàu hủ đổ vãi, rất tội nghiệp nên móc bóp cho 50.000 đồng. Lần một, lần hai, lần ba rồi đến nay là lần thứ tư vẫn gặp bà ta cứ gào khóc bên đống tàu hủ, tôi biết ngay là chiêu thức lừa đảo. Đến lần thứ năm, tôi quyết định đuổi cổ bà ta đến hai lần, bà ta mới chịu dời đi”.

Một giờ thu 700.000 đồng

Tại cơ quan công an, bà Ký cho rằng do “gánh lên cầu mỏi vai, đổi vai nên người ta đụng vào đổ và người ta tự đền tiền”. Tuy nhiên, khi được hỏi người ta đền tiền rồi sao không đi mà ngồi khóc lóc thảm thương gần một giờ trên cầu thì bà Ký ậm ự không trả lời. Khi xem những đoạn video clip, hình ảnh cảnh bà hành nghề và ngồi đếm tiền với số lượng lớn thì bà mới thú nhận: “Trong một lần đi bán, do chân tui yếu nên ngã làm đổ tàu hủ ra đường. Thấy nhiều người cho tiền nên…”.

Bà Ký cho biết mỗi lần dàn cảnh chỉ trong một giờ như vào trưa 24-4, bà thu được 700.000 đồng. Tuy nhiên, khi yêu cầu công khai số tiền thu được thì cơ quan chức năng phát hiện đến hơn 700.000 đồng. Bộ đồ nghề của bà Ký rất sơ sài, hai đầu đòn gánh là một cái nồi lớn đựng tàu hủ (đã đổ), trong đó có ba chiếc muỗng lớn đủ loại cũ rích, bị gãy cán và bảy chiếc muỗng nhỏ, bảy cái chén lớn. Đầu bên kia là một cái thau lớn đựng mấy hòn than củi vây quanh đống tro tắt ngúm từ lâu (không hoạt động) và một bịch nước đường thắng màu vàng cam.

Read Full Post »


– khỏe không H? giờ thấm mệt chưa? xin lổi đến trể nhé. Kệt xe, công việc, nghĩ thế nào cũng bắt đầu trể, và đang tìm cớ khác chưa ra…

– giờ nầy anh mới đến

– tiệc bắt đầu chưa?

– người ta ăn gần xong. Anh vào đi, bên nhà gái

Thế là vào phòng đại hội, biến thành phòng ăn, hằng trăn người ăn, và dzzzzzzôôôôô

Tần ngần vì thấy trên ghế nào cũng có người ngồi, tần ngần vì những người ngồi không thấy ai quen, tần ngần vì mỗi một ngừơi quen lại là cô dâu, thì chả nhẽ đứng mãi với cô dâu..

– anh theo em….

* Một thoáng tiệc cưới Hà Nội, 2

.

Read Full Post »


.
Trời Hà Nội mát hơn ở Sgn. Kẹt xe thì nhiều hơn. Bất ngờ phải đi HN vì công việc, nên vớ vội vài món đồ và mua vé máy bay để ngay lúc sáng.

Trong 1 buổi chiều, có 2 cuộc họp, 2 nơi cách xa nhau, Q Thanh Xuân và Q Hai B Trưng.

TX xa tít thò lò HN, hình như ngoại ô thì phải. Biết trước thế nào cũng kẹt xe sau ăn trưa, nên nhảy xe ôm từ phố cổ.

– Chú đi chơi hay đi công việc mà đi xa thế;

– đi công việc.

Cuộc họp dự định 1g, nhưng ở VN thì khi vào đề cụ thể là đã mất toi hơn 30′.

Cuộc họp chỉ để lại ấn tượng là uống 2 thứ trà: 1 trà xanh, không biết là gì, nhưng thơm

Và trà La Hán, mà 1 cô bác sĩ, xồn xồn, bảo là người ….

* Một thoáng tiệc cưới Hà Nội

.

Read Full Post »


mấy ngày nay báo VN đăng trên trang 1 về việc nước biển có phóng xạ tư Nhật đến hay không? va2 thi nhau đăng kết quả phân tích rồi đi đến kết luận là chưa đáng sợ.

Nhưng khi đọc bài báo, ai cũng có cảm giác là phóng xạ nhật thật là đáng sợ, như là phóng xạ có thể giết người thầm lặng nay mai…

Ai cũng lo. Một anh phục vụ khách sạn hỏi nhỏ tôi có biết gì về tin phóng xạ Nhật đã đến VN ?

Cô bạn đang ăn nhà hàng Đin Ký cũng nói về phóng xạ Nhật, và e rằng có thể nguy hiểm cho sức khỏe hơn không khí tại Sgn.

Đang ăn, cô ta thản nhiên lấy đủa, vạch vạch, kéo kéo cái gì đó trong dĩa hảii sản xào brocoli.

– Con sâu đây nè ….

.

* con sâu và phóng xạ

.

Read Full Post »

gánh tàu hũ


1 thời gian trước đó, cô bạn chạy honda qua cầu Sgn. Bên cạnh đường dành riêng cho xe máy là lề dành cho người đi bộ. Gần cuối lề người đi bộ, khi xuống dốc cầu, cô ta thấy 1 bà cụ ngồi bên cạnh 1 gánh với tàu hủ đổ lai láng và vài cái dĩa bị vỡ. Sau khi vượt qua bà cụ, thì tiếng kêu của lương tâm

“ê…… sau lại đi thẳng mà không giúp người hoạn nạn….”

Cô ta lui lại(chính vì vậy mà nghẹt cầu vì nhiều người đi xe làm như cô ta) và cho bà cụ vài chục ngàn. Cô ta nghe 1 anh chàng nói với cô gái ngồi sau xe “không biết thật hay không, nhưng thôi, vài ngàn không là bao ”

Thế là cô bạn thanh thoản tiếp tục đi, không để ý đến câu người con trai vừa nói.

Hôm qua, nhìn thất cô ta đăm chiêu bên ly càe sữa đá

– sao vậy?

– vì 1 chuyện….

Hôm nay, em đi qua cầu Sgn, thấy 1 bà cụ ……  và cô ta kể chuyện trên

Em thấy bà cụ trên lề, cũng gánh tàu hũ đổ, cũng vài dĩa vỡ, và cung phong cách ngồi thiểu não..

En nói, “bà đừng làm như vậy nữa, kỳ lắm…..

Chưa nói dứt lời, thi 1 thằng có vẻ cô hồn, trong đám vài người dổ dành bà cụ, đến bên em khe khẽ đanh thép qua kẽ răng

“mầy biết thân thì đi quách đi…”

Em vội đi vì sợ đánh, nhưng bực mình

Sau dân mình hay lợi dụng tình thương người hoạn nạn của người dân…

Chuyện làm tôi nhớ, cách đây hơn 1 tuần, tham dự 1/4 bữa ăn được tổ chức để lấy tiền giúp dân Nhật bị tsunami và động đất

Sau đó ban tổ chức đưa tiền gom được gửi qua Sứ quán Nhật thì được trả lời đại khái “chúng tôi không cần tiền, cám ơn các bạn, chúng tôi cần chuyên gia giúp….” Thế là ban tổ chức gửi số tiền đến Hông Thập Tự Cânda để họ đưa HTT Nhật

2 câu chuyện, dĩ nhiên là không thể so sánh được, nhưng nhìn những gì TV Canada quay cảnh tiền và két sắt nằm trong các đống gổ mà không ai hôi của thì cảm thấy bản tánh người dân 2 xứ, chung chung, khác nhau

Read Full Post »

Older Posts »